Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 691: C691: Hiến binh

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:27:33 | Lượt xem: 3

– Chủ nhiệm Giang?

Thấy có người đột nhiên xuất hiện, bác sĩ Đào thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi cô ngẩng đầu nhìn thấy là Giang Nguyên, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.

Vốn dựa theo quy củ, khi xảy ra chuyện, muốn tìm Chủ nhiệm giúp đỡ, người đầu tiên cô phải mời chính là Chủ nhiệm Triệu, sau đó là Giang Nguyên mà không phải là Chủ nhiệm Lý.

Nhưng Giang Nguyên vừa mới đến, hơn nữa tuổi còn trẻ, mặc dù biểu hiện năng lực cực cao, nhưng phẫu thuật lớn như vầy, cô cũng không muốn mời Giang Nguyên. Bởi vì cô không biết Giang Nguyên có kinh nghiệm trong mấy cuộc phẫu thuật lớn như thế này không, cho nên dựa theo lời của Chủ nhiệm Triệu đã nói, lựa chọn đầu tiên của cô là Chủ nhiệm Triệu và Chủ nhiệm Lý, mà không bảo Từ Hiểu Linh thông báo cho Giang Nguyên.

Đương nhiên, đây cũng không chỉ là vấn đề về kinh nghiệm, mà người nào vào, người đó sẽ phải gánh trách nhiệm. Một khi xảy ra vấn đề, người đứng đầu đó sẽ phải đứng mũi chịu sào. Xuất phát từ suy nghĩ này, bác sĩ Đào cũng không nguyện ý mời Giang Nguyên đến hỗ trợ.

Nhưng nhìn thấy Giang Nguyên đến mà không phải là Chủ nhiệm Triệu và Chủ nhiệm Lý, trong lòng bác sĩ Đào cảm thấy kinh hãi. Nhưng bây giờ chỉ có thể dựa vào vị Chủ nhiệm Giang này thôi. Nếu không, cô và hắn, hai người đều phải gánh trách nhiệm cho cuộc phẫu thuật thất bại này.

– Đưa cho tôi.

Lúc này Giang Nguyên cũng không ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy bác sĩ Đào tìm không ra điểm xuất huyết, liền vươn tay ra, trầm giọng nói.

– Vâng.

Bác sĩ Đào không chút do dự. Phòng giải phẫu cũng như chiến trường, chỉ nhìn người nào có chức vụ và cấp bậc cao. Bác sĩ thượng cấp ra lệnh, không ai có thể nghỉ ngờ và cãi lời. Cho nên, mặc kệ cô có tin đối phương hay không, cũng phải đưa kẹp cầm máu cho Giang Nguyên.

Cảm giác trong tay đã có đồ vật, Giang Nguyên nhìn chäm chằm vào một màu đỏ, cái gì cũng không thấy, ngón tay cái và ngón vô danh lưu loát cầm lấy kẹp cầm máu, sau đó duỗi vào trong vũng máu.

Cạch! Dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người, kẹp cầm máu nhanh chóng kẹp đúng vị trí xuất huyết.

– Nhanh như vậy sao?

Bác sĩ Đào, bác sĩ trợ thủ cho bác sĩ Đào và Từ Hiểu Linh đều nhất tề sửng sốt.

– Hút. Vẫn nhìn chằm chằm vào ổ bụng, Giang Nguyên

cũng không ngẩng đầu, thấy bốn phía không có động tĩnh, không khỏi cau mày trầm giọng nói.

– Hả, vâng.

Trợ thủ thứ nhất vội vàng dùng máy hút hút hết máu trong khoang bụng.

Rè rè.

Trong tiếng hút của máy, máu dần dần giảm đi, tốc độ xuất huyết cũng chậm lại.

– Kẹp trúng rồi. Bác sĩ Đào không nhịn được hưng phấn nói. – Chỉ.

Nhưng gương mặt Giang Nguyên vẫn không chút biểu hiện gì, một lần nữa vươn tay ra. Y tá bên cạnh vội đưa kim và chỉ vào tay Giang Nguyên.

Bác sĩ Đào kéo kính hiển vi xuống, đưa đến trước mắt Giang Nguyên, nhưng hắn lắc đầu từ chối.

Muốn khâu mạch máu, đa số bác sĩ phải dùng kính hiển vi mới có thể nhìn thấy mà khâu, nhưng Giang Nguyên lại không cần. Vì hắn cảm thấy dùng thứ đó lại càng vướng víu hơn.

Giang Nguyên nheo mắt, nhìn chăm chú vào mạch máu bị vỡ, sau đó cầm kim bắt đầu khâu lại. Bác sĩ Đào và hai bác sĩ khác đều mở to mắt. Bởi vì bác sĩ Giang không cần kính hiển vi, mà điều này không phải người bình thường có thể làm được.

Hơn nữa các cô biết rất rõ, Giang Nguyên phải nhắm trúng miệng vết thương thì mới có thể nhắm chính xác mà khâu lại.

Khâu lại mạch máu còn khó hơn so với khâu bất cứ vết thương nào.

Trong lúc không khí trong phòng phẫu thuật rất khẩn trương, ở khoa Cấp cứu, ba vị quân nhân sắc mặt nghiêm túc đang đứng. Vị quân nhân đầu lĩnh trên vai đeo quân hàm hai gạch ba sao, sau khi nhìn chung quanh một chút liền bước đến hỏi y tá.

– Chào cô, xin hỏi đồng chí Giang Nguyên có ở đây không?

Y tá đang bận rộn viết bệnh án liền ngẩng đầu lên, sau khi nhìn thoáng qua vị quân nhân trước mặt liền có chút sửng sốt, vội vàng đứng lên, trả lời:

– Chủ nhiệm Giang đang làm phẫu thuật trên lầu.

– Trên lâu?

Vị quân nhân theo ánh mắt của y tá nhìn thoáng qua, sau đó nói:

– Chính là lâu một sao? – Vâng, ở lầu một.

Nhìn biểu hiện nghiêm túc của đối phương, cô y tá có chút khẩn trương, vội vàng đáp.

– Vâng, cảm ơn. Vị quân nhân lập tức xoay người bước lên cầu thang.

Nhìn vị quân nhân bước lên cầu thang, hai người đằng sau đeo mũ giáp màu trắng, bên trên có ghi hai chữ “Hiến binh”, cô y tá đột nhiên cảm thấy không ổn.

– Xử lý cầm máu lần hai.

Giang Nguyên vươn tay, cô y tá bên cạnh lập tức đưa kẹp cầm máu vào tay Giang Nguyên.

Lúc này, một cô y tá khẩn trương bước vào phòng phẫu thuật, đứng ngoài cửa, cố gắng không đến gần bàn phẫu thuật, nói:

– Chủ nhiệm Giang, bên ngoài có ba vị Hiến Binh đến từ tổng cục Chính trị, nói có việc tìm anh.

– Hiến Binh?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8