Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 837: C837: Mắc cỡ quá đi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:52:27 | Lượt xem: 4

Phan Hiểu Hiểu cố gắng trấn định, sau đó dùng khăn lông cẩn thận lau qua cổ, ngực và nách Giang Nguyên một lần rồi bước vào phòng tắm.

Đứng trước tấm gương lớn bên trong phòng tắm, nhìn gương mặt đỏ bừng vì ngượng cộng với nhịp tim đập như hươu chạy, Phan Hiểu Hiểu hít từng hơi thật sâu, cố gắng trấn định.

– Mắc cỡ quá đi, mắc cỡ quá đi.

Hít vào mấy hơi, thấy sắc mặt vẫn đỏ bừng như cũ, Phan Hiểu Hiểu không nhịn được mà lẩm bẩm.

Trước kia cô cũng đã từng ôm Giang Nguyên mà ngủ, đi đâu cũng ôm cánh tay của hắn, nhưng bây giờ lại trong tình huống như thế này. Ngẫm lại vừa nãy, trước mặt Giang Nguyên xem như mất hết mặt mũi. Phan Hiểu Hiểu nhịn không được lại hung

hăng chà mặt mình một lần.

Mãi một lúc mới bình tĩnh lại, Phan Hiểu Hiểu lại rửa sạch khăn lông lần nữa, rồi bước ra ngoài tiếp tục lau người cho Giang Nguyên.

Nhìn Phan Hiểu Hiểu đỏ mặt lau bắp đùi cho mình, trong lòng Giang Nguyên cười khổ. Nói thật, bị Phan Hiểu Hiểu xoa bắp đùi như vậy, hắn cũng có cảm xúc khác thường, nhưng dù sao hắn cũng còn miễn cưỡng ngăn chặn lại được. Nếu để cho biểu hiện bất thường xảy ra, chỉ sợ Phan Hiểu Hiểu sẽ không dám lau nữa.

Hai người cố gắng áp chế cảm xúc của mình, cuối cùng thì cũng lau xong.

Sau khi lau xong, Phan Hiểu Hiểu thở phào nhẹ nhõm và Giang Nguyên cũng thế.

Cẩn thận dìu Giang Nguyên nằm lên giường, Phan Hiểu Hiểu c*n m** d***, gương mặt lại ửng đỏ, cuối cùng leo lên một bên giường nằm xuống.

Nhìn Phan Hiểu Hiểu năm xuống bên cạnh, Giang Nguyên có chút đau đầu. Hắn nhớ lần ngủ trước với Phan Hiểu Hiểu, bị cô ép đến gắt gao, bây giờ xương sườn mới lành lại, vạn nhất…

Nhưng nhìn Phan Hiểu Hiểu ngoan ngoãn nằm ngủ một bên, hơn nữa giường cũng rộng một thước tám, thấy cũng không xảy ra vấn đề gì lớn, lúc này Giang

Nguyên mới thoáng yên lòng.

Hắn lấy trên tủ đầu giường một miếng Sơn Tham bỏ vào trong miệng, đang định nhắm mắt lại, liền nhìn thấy Phan Hiểu Hiểu tò mò ngẩng đầu dậy, hỏi:

– Giang Nguyên, anh ăn gì thế?

Giang Nguyên quay đầu lại nhìn gương mặt nhỏ nhắn, lẩm bẩm: – Thuốc trị thương, cô có muốn ăn hay không?

– Thuốc?

Nghe được là thuốc, Phan Hiểu Hiểu vội vàng lắc đầu. Cô sợ nhất chính là uống thuốc.

– Được rồi, ngủ đi. Tỉnh lại thì tôi sẽ tốt hơn. Giang Nguyên cười nói. – Vâng.

Phan Hiểu Hiểu thò tay ra khỏi khăn, nằm lấy một ngón tay của Giang Nguyên, lúc này mới nhắm mắt lại.

Thấy gương mặt có chút buồn ngủ của Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên hít vào một hơi thật sâu, sau đó nhắm mắt lại.

– Phát hiện sinh vật dị thường, bắt đầu hấp thu năng lượng, Ngũ Cầm vận khí pháp gia tốc.

Từ lúc tin tức này hiện lên, Giang Nguyên rất nhanh đã ngủ say. Vết thương nơi ngực và bụng của hắn đang chảy tràn một dòng khí lưu ấm áp. Dưới sự thúc giục của Ngũ cầm vận khí pháp, khí lưu từ khí hải rất nhanh vận hành theo hai mạch Nhâm Đốc.

Ngũ cầm vận khí pháp vận hành, năng lượng trong không gian cũng bắt đầu tập trung quanh thân Giang Nguyên, sau đó dung nhập vào cơ thể, thuận lợi chuyển hóa thành nội khí.

Lúc này, Tuyên Tử Nguyệt được chuyên cơ chở về nhà.

Sắc mặt Tuyên Năng có chút khó coi nhìn Tuyên Tử Nguyệt đang lạnh lùng đằng trước:

– Lá gan của con cũng lớn thật đấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8