Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cẩm Nương Về Muộn
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:02:10 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc đang giằng co, Phượng Nhi mặc áo lụa trắng, thần sắc kiêu ngạo đẩy cửa bước .

 

Nàng khẽ mở đôi môi đỏ mọng, lạnh Trần ma ma, thản nhiên : “Dưỡng mẫu, trong cái viện , ai ai ở, là do ai quyết định?”

 

Phượng Nhi là cây hái tiền của Trần ma ma, là bảo bối mà bà bao giờ dám đắc tội nhất.

 

Mà ngôi nhà lớn ven sông Lăng Hoa , cũng là do Ngô đại nhân cho Phượng Nhi mượn ở.

 

, Cầm Nương và .

 

thì ở , nhưng đãi ngộ kém hơn nhiều.

 

Son phấn , bánh trái , y phục trang sức cũng .

 

Cầm Nương trở thành một nấu bếp thô kệch trong viện, mỗi ngày đều ở trong bếp đun nước pha hấp bánh, ba bữa chỉ ăn bánh bao nguội.

 

Cầm Nương bằng lòng: “Bánh bao thơm quá, hahaha, nguội thơm.”

 

Mối quan hệ giữa Phượng Nhi và Cầm Nương cũng hòa hoãn hơn nhiều, những đêm dài đằng đẵng, Cầm Nương còn dẫn đến phòng Phượng Nhi chơi.

 

Phượng Nhi vốn ít , chỉ thích dựa giường thơ văn.

 

Mỗi như , Cầm Nương liền bên giường im lặng khâu vá, còn thì ghế đẩu nhỏ học chữ.

 

Tháng tư cuối xuân, ngày đêm mát mẻ, cây cối xanh , hoa thơm bắt đầu nở, Phượng Nhi ánh trăng cửa sổ : “Xưa cây đại xuân, tám ngàn năm là một xuân, tám ngàn năm là một thu.”

 

Cầm Nương đang đan dây tua rua sững , nhịn ngẩng đầu hỏi: “Là xuân nào?” 

 

Phượng Nhi mím môi : “Xuân thứ hai, là ‘xuân’ (春) trong ‘tương tư’.”

 

“Vậy xuân đầu tiên thì ?”

 

“Xuân đầu tiên là ‘xuân’ (椿) trong ‘Chu Xuân Đường’.”

 

Cầm Nương lập tức đỏ bừng mặt, thuận tay cầm lấy chiếc khăn tay ném mặt Phượng Nhi, mắng: “Tiểu nha đầu, ngươi hư hỏng quá!”

 

Sau đó nàng đầu với vẻ chột .

 

Ta đang tập trung tinh thần chữ, để ý đến xung quanh, như thấy gì.

 

Thấy gì khác thường, Cầm Nương mới dịu sắc mặt, trợn trắng mắt với Phượng Nhi:

 

“Trước mặt tiểu thư, đừng lung tung.”

 

Cuộc đấu đá trong triều ở kinh thành kéo dài đến tận tháng sáu, tháng sáu triều đình hạ lệnh.

 

Gia sản nhà họ Chu tịch thu, nô bộc bán, cha mẹ và ca ca của đều áp giải đến phủ Đại Danh tù.

 

Nửa năm cha nhậm chức ở huyện Lăng Thuỷ, thanh liêm chính trực, liêm khiết thừa, bá tánh đều khen ngợi.

 

khi cha bắt, lời đồn của đời cũng dần đổi.

 

Bọn họ bĩu môi : “Nếu thật sự là thanh quan, triều đình thể bắt ông ? Hừ, e rằng là một kẻ ngoài mặt quang minh chính đại, trong lòng xa bẩn thỉu!”

 

“Ta khinh!”

 

“Rõ ràng là lão gia oan uổng liên lụy mới chịu cảnh tù tội, đám cố tình lòng đen tối bôi nhọ ông , đời thật sự !”

 

Mỗi lời đồn, Cầm Nương đều tức giận đến mức nhảy dựng lên, hận thể xé rách miệng lũ .

 

Phượng Nhi nhấp một ngụm , thản nhiên :

 

“Trên đời tuyệt đối ít, kẻ tuyệt đối cũng ít, phần lớn đều là như nước. Đã là nước, thì tâm tư cũng như dòng chảy, thể là mưa là sương, là băng là tuyết, là sương mù là mưa tuyết, là sương giá là mưa đá. Ngươi cản trở , chính là kẻ , ngươi cản trở , chính là . Cho nên đời câu: ‘Chúng sinh dễ độ, khó độ’. Chính là đạo lý .”

 

Cầm Nương vỗ trán, chợt hiểu : “Như nước… hoa lê trong gió ?”

 

Phượng Nhi liếc nàng một cái, đặt chén xuống xoay bỏ : “Đúng là đàn gảy tai trâu.”

 

Cầm Nương hai mắt sáng lên, hiểu :

 

! Chính là đàn gảy tai trâu! Lũ trâu đen tâm lòng của lão gia, lão gia thật sự là đàn gảy sai !”

 

Từ khi cha mẹ  áp giải đến phủ Đại Danh, Cầm Nương liền bám lấy Phượng Nhi nghĩ cách tìm mối quan hệ.

 

Không ngờ, đó bọn họ thật sự tìm mối quan hệ.

 

Lão bạn tốt của Phượng Nhi – Ngô đại nhân một vợ nghề buôn bán vải lụa ở phủ Đại Danh.

 

Mà em họ của vợ ông cai ngục trong nha môn.

 

Tuy Cầm Nương nghèo rớt mồng tơi, nhưng ưu điểm là mặt dày.

 

Nàng nũng nịu với Phượng Nhi: “Tỷ tỷ bụng, ký giấy bán cho ngươi, ngươi cho mượn chút bạc ứng phó .”

 

Phượng Nhi nhướng mày khinh bỉ nàng một tiếng: “Ta cần miếng thịt thối của ngươi gì?”

 

“Sao cần? Lúc ngươi còn sống, bưng rót nước hầu hạ, lúc ngươi c h ế t, biến thành con rùa cõng bia mộ cho ngươi.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8