Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:57:08 | Lượt xem: 3

Sau khi thêm trà xanh tới lần thứ ba, cô múc ra một ít uống thử, nhấp hai ngụm, xác định trong miệng chỉ còn lại vị sữa và mùi trà xanh thơm ngát nhàn nhạt, một sự vui sướng khó có thể diễn tả thành lời lập tức ngập tràn ở trong lòng.

Thành công rồi!!

Trương Thiên cẩn thận mang sữa dê trà xanh đã nấu xong về nhà, trùng hợp lúc này hai đứa em trai cũng đang ở nhà.

Dạo gần đây thằng tư Trương Hồng Binh rất mê chơi ná cao su, không biết cậu đã tìm được một chiếc ống cao su màu vàng ở đâu, lúc này đang ngồi ở trong sân lấy cưa cắt chạc cây mà bản thân đã chọn lựa kỹ càng ra.

Triệu Khoan thì đặt một chiếc ghế nhỏ ngồi ở bên cạnh, nâng khuôn mặt nhỏ mũm mĩm thịt ngước nhìn.

“Em trai, lại đây uống thử sữa dê này xem.”

Trương Thiên đặt cái chén ở trên bàn ngoài hành lang, sau đó cao giọng nói.

Lúc cô quay người lại, chỉ thấy hai đứa em trai đều đang chạy ra bên ngoài, nhìn dáng vẻ thì chẳng khác gì phía sau có ác quỷ đang đuổi theo tụi nó.

Trương Thiên cười lạnh một tiếng:

“Đứng lại!”

Hai thằng nhóc lập tức dừng tại chỗ.

Trương Thiên khoanh hai tay ở trước ngực:

“Quay lại!”

Nhìn dáng vẻ không tình nguyện của hai đứa em trai, biên độ bước chân nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn, cô không khỏi nhướng mày:

“Sao lại không muốn uống như vậy chứ?”

Hương vị vốn có của sữa dê chắc hẳn cũng không tệ đến mức khiến người ta vừa nghe đã sợ mất mật mới đúng?

Cô không hiểu.

Trương Hồng Binh lại chậm rì rì nói:

“Cũng không phải là em chưa uống sữa dê bao giờ, vừa tanh vừa hôi, khó uống c.h.ế.t đi được!”

Triệu Khoan cũng dùng sức gật đầu:

“Khó uống lắm ạ!”

“Chén sữa dê này của chị đã qua xử lý rồi, chắc chắn không còn mùi tanh nữa, dễ uống lắm!”

Trương Thiên cam đoan, chính bản thân cô đã nếm thử và cảm thấy không tệ, bấy giờ mới mang về đây.

Trương Hồng Binh đứng ở trước bàn, đối diện với Triệu Khoan, nhìn dáng vẻ nước mắt lưng tròng của em trai, cậu nhắm mắt lại, bịt chặt mũi, giống như tráng sĩ chặt cổ tay bưng cái chén lên uống một ngụm.

‘Ừng ực’ một tiếng, sữa dê vào cổ họng, lại không nếm được mùi vị gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn – https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-157.html.]

Trương Thiên cạn lời:

“Thật sự không khó uống đâu, em nếm kỹ đi.”

Trương Hồng Binh nửa tin nửa ngờ, hơn nữa trong miệng còn sót lại vị sữa, hình như đúng là không tanh thật, cậu quyết định sẽ tin tưởng chị gái một lần.

Lúc này đây, Trương Hồng Binh không hề nuốt xuống như nuốt cả quả táo mà dí mũi vào chén ngửi một chút.

Sau khi xác định không có mùi vị gì quá nồng, lúc này cậu mới do dự uống một ngụm nhỏ, chậm rãi cảm nhận vị sữa ở trong miệng.

Một giây, hai giây, đôi mắt của Trương Hồng Binh chậm rãi sáng lên, lại uống một ngụm lớn.

Trương Thiên hơi lộ vẻ đắc ý, cười nói:

“Thế nào? Uống cũng được đúng không?”

Trương Hồng Binh dùng sức gật đầu, đưa cái chén đến bên miệng của Triệu Khoan – ý bảo cậu cũng uống thử xem.

Triệu Khoan tất nhiên là tin tưởng anh trai Trương Hồng Binh đã cứu vớt mình một cách vô điều kiện, thế là trực tiếp uống một ngụm lớn.

Sau khi uống xong, Triệu Khoan còn chép miệng hai cái, đôi mắt híp thành trăng non, không nhịn được mà lên tiếng khen ngợi.

“Ngon quá!”

Đôi mắt cậu bé sáng lấp lánh, như thể bên trong đang cất chứa muôn vàn vì sao.

Hai đứa trẻ anh một ngụm em một ngụm, rất nhanh bên trong chén chỉ còn thừa lại một chút.

Phải biết rằng, cái chén của cô chính là một cái chén lớn, nó có thể chứa khoảng nửa lít nước.

Trương Thiên vội vàng cản lại:

“Đừng uống nữa!”

Cô còn phải dùng chén sữa đã qua xử lý này để thuyết phục ông nội mua sữa dê nữa!

DTV

Tính toán thời gian, chắc hẳn ngày hôm nay ông nội sẽ trở lại.

Nếu uống hết rồi thì cô sẽ phải đi nấu một nồi nữa.

“Keo kiệt c.h.ế.t đi được!”

Trương Hồng Binh bĩu môi nói.

Trương Thiên không thèm để ý đến cậu, tùy ý xua tay nói:

“Mấy đứa đi chơi đi!”

Sau đó cô đi vào trong phòng, bỏ chiếc chén vào trong không gian để giữ cho sữa dê luôn tươi mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8