Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh Nhất
Chương 41: C41: Khắc chữ gì

Cập nhật lúc: 2026-03-12 15:42:48 | Lượt xem: 3

Đồng ý băng miệng thì có ích gì đâu chứ?

Giấy trắng mực đen viết rõ còn chưa có tác dụng kia kìal

Chỉ khi Bắc Hoàn rút lui, để tướng sĩ Đại Càn tiến vào, vậy mới được tính là giành lại lãnh thổ đã mất.

Trong lúc hai mẫu tử Thẩm Hinh trò chuyện với nhau, Vân Hạc cũng đi theo Diệp Tử đến hậu hoa viên.

Vệ Sương lấy cớ chăm sóc con để về phòng. “Làm giúp ta một việc, được chứ?”

Vân Hạc đảo mắt nhìn một vòng, rồi đi thẳng vào vấn đề chính.

Diệp Tử nhướn mày cười: “Lục điện hạ, đệ hơi thẳng thừng quá rồi đấy.”

“Nói chuyện với người thông minh thì không cần vòng vo.” Vân Hạc mỉm cười: “Tỷ có yêu cầu gì thì cứ nói ra, nếu ta có thể làm được thì ta sẽ cố gắng hết sức làm cho tỷ.”

“Tỷ không có yêu cầu gì thật.”

Diệp Tử nhẹ nhàng lắc đầu: “Nhưng tỷ phải suy tính xem thuyền của đệ có đáng để lên hay không!”

“Nói thật thì tỷ không có sự lựa chọn đâu!” Vân Hạc lắc đầu nói: “Tỷ chỉ có hai con đường, làm việc cho ta, hoặc là tố

giác ta với phụ hoàng, nói ta giấu tài, ủ mưu gây rối!”

Thẩm Hinh bị ban hôn cho hắn rồi, nàng ấy lại là nhị tẩu của Thẩm Hinh, bọn họ vốn là người cùng thuyền.

“Không ngờ rằng đệ cũng có lúc bá đạo như vậy đó!”

Diệp Tử bất ngờ, liếc hắn một cái, sau đó cười khổ nói: “Vậy đệ sợ tỷ tố giác không?”

“Tỷ nói xem?”

Vân Hạc cười nham hiểm, nhìn nàng ấy. Diệp Tử cười khổ, khế thở dài.

Đương nhiên hắn không hề sợ bị tố giác!

Nàng ấy mà đi tố cáo hắn, trắm phần trăm sẽ phải gánh cái danh mưu đồ tạo phản bôi nhọ Hoàng tử!

Cho nên, Vân Hạc nói không sai, đúng là nàng ấy không còn lựa chọn nào khác.

Diệp Tử thở dài một tiếng, nói thẳng: “Nói đi, cần tỷ làm hộ chuyện gì cho đệ?”

“Như vậy mới được chứ!”

Vân Hạc mỉm cười: “Ta cần tỷ che giấu tung tích đi tạo tin đồn, cứ nói ta là dư đảng của tiền Thái tử, trước nay luôn che giấu tài năng. Sau khi tiền Thái tử tạo phản thất bại, hắn đã để tâm phúc gửi cho ta một lá thư, yêu cầu ta nội ứng ngoại hợp với Bắc Hoài, mưu đồ chiếm lấy giang sơn Đại Càn…”

Nghe Vân Hạc nói, khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Tử khẽ giật.

“Lục điện hạ, đệ nham hiểm thật đấy!”

Trong lòng Diệp Tử biết rõ, Vân Hạc đang muốn muốn lợi dụng tất cả mọi người không tin hắn sẽ tạo phản để bẫy các Hoàng tử khác!

Một khi tin tức này lan truyền, mọi người sẽ tin chắc răng những Hoàng tử khác đang bôi nhọ hắn!

“Ta chỉ đang làm lão Lục thôi mà.”

Khóe miệng Vân Hạc nhếch lên, lại dặn dò thêm: “Sau đó, tỷ lại đi tìm người khắc đá, tìm nơi nào mà dễ bị người phát hiện ra đó, bên trên khắc vài chữ…”

“Khắc chữ gì?” Diệp Tử hỏi.

“Lục Tử đến Bắc Quan, quân thần đều lên núi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8