Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ba Trăm Năm Không Gặp Thượng Tiên
Chương 131: 131: Phiên Ngoại – Cây Nhân Duyên 3

Cập nhật lúc: 2026-03-12 17:27:38 | Lượt xem: 5

Từ sau lần đó, nếu lại đến huyện Ngọa Long xem kịch, sẽ đổi người dịch dung thành Ô Hành Tuyết.

Cũng không phải bởi vì kỹ xảo của hắn cao hơn.

Dịch dung chỉ là thủ thuật nhỏ không cần bàn đến kỹ xảo gì, đương nhiên cũng khó phân cao thấp.

Vốn dĩ để cho hắn, là bởi vì!
Linh Vương ra tay, chính là tương đương với tùy tiện.

Hai người họ biến thành thế nào đều do hứng thú nhất thời của người nào đó cùng với những gì họ nghe thấy hoặc nhìn thấy.

Dựa theo cách nói của Ô Hành Tuyết, gọi là “Thể nghiệm nhân gian muôn màu”.

Không hề nói ngoa, đó thật sự là muôn màu.

Sau khi dịch dung, họ không nhất định sẽ là người trẻ tuổi, cũng không nhất định sẽ là hai người.

Thậm chí có đôi khi không nhất định là người.

Thế nên, ở bìa rừng hoang bên ngoài huyện Ngọa Long sẽ thường xuất hiện cảnh tượng thế này ––––
Lúc họ vừa đáp xuống, đúng lúc nhìn thấy một ông lão mặc áo tơi xách theo giỏ tre đi ngang qua.

蓑衣 soa y: áo tơi
Ô Hành Tuyết nhìn thoáng qua một cái, lập tức nói: “Tiêu Phục Huyên, ngươi nhìn vị lão bá này, dịch dung thành như vậy thấy thế nào? Hiếm khi được thể nghiệm cảm giác râu tóc bạc trắng.


Sau đó, trong hí lâu ở huyện Ngọa Long sẽ có thêm hai cụ ông uống trà.

Nếu đúng lúc họ đáp xuống đất nhìn thấy thư sinh đeo chiếc rương bằng tre đi ngang, Ô Hành Tuyết nhìn thoáng qua một cái, sẽ nói: “Ngươi nhìn vị thư sinh kia, hào hoa phong nhã! “
Sau đó, ngày ấy trong hí lâu sẽ có hai vị thư sinh thanh y phấp phới.

Cứ lặp lại như thế, lần nào cũng ổn.

Linh Vương đại nhân lại càng chơi càng vui vẻ.

Có một lần, lúc họ đáp đất không có một bóng người đi ngang, nhưng lại có một đôi yến tước đốm hoa đậu trên cành.

Ô Hành Tuyết bị hấp dẫn mà nhìn một lúc, bỗng nhiên nắm lấy tay áo Tiêu Phục Huyên, nói: “Ngươi xem đôi chim kia.


Tiêu Phục Huyên: “! “
Làm người còn chưa thỏa nguyện phải không?
Đầy mặt Thiên Túc đại nhân viết “Không”, Ô Hành Tuyết nhướng mày nhìn một lúc, rồi lại nắm lấy tay áo Tiêu Phục Huyên.

Hành động căn bản có thể xem như làm nũng.

Nhưng đối với loại chuyện thế này, làm nũng hữu dụng hay không???
!
Có.

Cho nên ngày ấy bên cửa sổ hí lâu có một đôi chim tước không sợ người, đậu lại suốt cả buổi trưa.

.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8