Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi!
C5

Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:16:07 | Lượt xem: 3

6.

 

Sáng ngày hôm , xếp hàng đợi lâu mới mua bánh đậu đỏ nóng hôi hổi.

 

Lao lớp học, Giang Bạc Tự tới .

 

thở hổn hển, đưa bánh đậu đỏ cho : “Cho bánh đậu đỏ nè!”

 

Trong phòng học vang lên một vài tiếng trầm trồ: “Ồ~”

 

để ý, vẫn Giang Bạc Tự.

 

Cậu nhưng nhưng nhận lấy, tay lục tìm sách trong ngăn bàn, đến cũng thèm lấy một cái: “Không cần.”

 

hổ, vẫn duy trì động tác cũ, nhỏ giọng : “Ăn ngon lắm á, thử chút mà.”

 

Im lặng lâu, lật một quyển sách , lông mày cau : “ là, cần.”

 

ánh mắt Giang Bạc Tự, hàm ý từ chối rõ ràng, ý là xía vô.

 

chờ tận 1 tiếng mới mua đó.

 

Lòng tự trọng trong khó, đành thu tay , hổ : “Thế thôi .”

 

Tiếng chuông tự học buổi sáng vang lên, chạy về chỗ , vội vàng lật sách giáo khoa Ngữ Văn .

 

Vào lúc chủ nhiệm bước thì lớn tiếng chậm.

 

Sau khi chủ nhiệm rời , để sách xuống, véo cái bánh đậu đỏ trong tay mà thấy nhức nhức cái đầu.

 

Giang Bạc Tự khó giải quyết thật chứ.

 

Mấy nam sinh xung quanh nháy mắt hiệu, bật .

 

“Ê, Hạ Kim Triều, và Giang Bạc Tự là như nào thế? Đang theo đuổi hả?”

 

ngẩng đầu lên , định giải thích, thấy cần thiết nên cũng lười chuyện.

 

Một đám hô hoán ầm ĩ phá lên.

 

“Cậu mà dám theo đuổi thì cũng can đảm thật.”

 

“Cái bánh đậu đỏ ai mà thèm chứ! Cậu mà theo đuổi như thế thì cũng lười để ý đến .”

 

giận : “Ai thèm theo đuổi chứ!”

 

“Cậu theo đuổi , cũng cần , đồ ngốc. Vì cái bánh đậu đỏ mà xếp hàng 1 tiếng, cắt~”

 

phản bác, cuối cùng chỉ mấp máy môi xuống sách giáo khoa.

 

Thật từ khi còn nhỏ, luôn khen là thông minh, từ tiểu học đến trung học, đều trong top đầu.

 

Sau khi lên cấp ba, rõ ràng kiến thức hiểu hết, nhưng mỗi kiểm tra đều mất điểm rõ lý do.

 

thành cái loại đần độn, dù cố gắng thế nào cũng chẳng chút tiến bộ trong miệng khác.

 

dường như luôn chênh lệch bởi chút may mắn .

 

Liều mạng tiếp cận Giang Bạc Tự, cũng chỉ vì chút may mắn mà thôi.

 

Chỉ là bộ dạng vụng về của , trong mắt khác hẳn buồn .

 

Khi nghĩ đến đây, lòng chua chát.

 

Mấp máy môi, nước mắt lộp bộp rơi đầy tay.

 

chú ý tới bên cạnh đột nhiên yên tĩnh , những nam sinh ai nấy đều nín họng.

 

Cho đến khi đỉnh đầu truyền đến giọng điềm tĩnh: “Sao ?”

 

kinh ngạc ngẩng đầu.

 

Giang Bạc Tự cạnh bàn từ cao xuống, ngoài cửa sổ mưa rơi lách tách, cơ thể chặn ánh đèn, một nửa gương mặt giấu trong bóng tối rõ sắc mặt.

 

“Không, .” vội che giấu, lau nước mắt mặt.

 

Giang Bạc Tự hỏi tiếp.

 

Thở dài, tầm mắt rơi cái bánh đậu đỏ trong tay : “Cậu xếp hàng 1 tiếng?”

 

nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm.”

 

“Cho .”

 

ngạc nhiên.

 

dáng vẻ của Giang Bạc Tự thì thấy nghiêm túc.

 

Không , tim bỗng đập mạnh.

 

do dự, đưa bánh đậu đỏ trong tay cho .

 

Giang Bạc Tự nhận lấy, giọng điệu điềm tĩnh: “Cảm ơn .”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8