Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoàng Thượng Là Của Ta
Chương 10: Định Tình Tín Vật

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:50:41 | Lượt xem: 2

Giải quyết xong chuyện.

Thẩm Hoằng ôm về phòng ngủ.

Cảm giác quen thuộc, giống như một nghìn năm .

Thẩm Hoằng vùi mặt cổ cọ cọ, giống y như suy nghĩ trong lòng lúc .

Lý do .

Là bởi vì hoạt động trong lòng ồn ào đến mức bịt tai .

【Thơm quá, mềm mại quá, yêu quá ! 】

【Hu hu hu, một nghìn năm, một nghìn năm ! Nàng một nghìn năm nay sống như thế nào ? 】

【Một nghìn năm thể ôm Nhược Nhược ngủ mỗi ngày, kết quả đột nhiên đổi thành ôm khúc gỗ cứng ngắc , ai mà chịu đựng nổi chứ? 】

mà! 】

【Bây giờ! 】

【May mà! 】

【 Nhược Nhược ! 】

【Cuối cùng nàng cũng trở về!!! 】

【Ha ha ha ha, hu hu hu hu, aaaaaaaa… 】

【Ta thể tiếp tục ôm Nhược Nhược ngủ . 】

【Thơm quá thơm quá thơm quá, ngửi ngửi ngửi! 】

【Ta cọ cọ cọ…】

Để cắt ngang tiếng lòng của .

Ta bất đắc dĩ chuyển chủ đề.

Cũng hỏi thắc mắc trong lòng.

“Thẩm Hoằng, năm đó tại đột nhiên hoàng đế nữa, mà đạo sĩ?”

Thẩm Hoằng ngẩn .

Ngồi bật dậy từ trong chăn .

Sau đó nhếch mép .

“Bởi vì vui mà.

“Chẳng nàng rõ nhất , hoàng đế ho chứ, phê duyệt tấu chương hết, xử lý chính sự triều đình xong.

“Mỗi ngày đều mệt chết, kết quả còn mẫu hậu thúc giục lật bài tử, sinh hoàng tử.

“Nàng cũng còn nữa, nào còn tâm trạng đó.

“Không thể tự do tự tại, chi bằng đạo sĩ cho xong, tiêu d.a.o tự tại.”

Thẩm Hoằng đến đây liền dừng .

thông qua tiếng lòng của , vẫn thấy thêm mấy câu.

【Nếu đạo sĩ, thì nàng thật sự c.h.ế.t , Nhược Nhược. 】

【Một nghìn năm, e rằng thứ Vương Lão Bản đào lên , chính là hai bộ xương khô của và nàng. 】

【Chỉ thể ở bên nàng vỏn vẹn mấy chục năm ngắn ngủi, thể cam tâm?】

Ta lẳng lặng Thẩm Hoằng.

Thật là, chuyện mà cũng giấu trong lòng chịu với .

Cho nên, .

Việc thể tỉnh , chắc chắn chỉ đơn giản là do Phượng quan đập nát, chọc giận đến mức tỉnh .

Đó chỉ là một cái cớ.

Có lẽ nếu chuyện đó xảy .

Thì nửa năm , khi Thẩm Hoằng xử lý xong chuyện, cũng sẽ thuận lợi tỉnh .

Tính , cũng thêm nửa năm.

Chuyện cảm ơn bảo bối Phượng quan của .

Phượng quan… Không đúng, Phượng quan của !

Hình như quên mất một chuyện!

Ta vẫn tìm thấy thủ phạm đập nát Phượng quan của !

Ta nhíu mày.

Ngồi bật dậy giường.

Lập tức oán khí ngút trời.

Thẩm Hoằng dọa cho giật , run rẩy cuộn tròn trong chăn.

” Nhược Nhược , … Sao ?”

【Ta sai gì ? Lại chọc giận Nhược Nhược ? 】

【Không nên như chứ, cũng gì nhiều… 】

【Chẳng lẽ là Nhược Nhược thích đạo sĩ? 】

【Đừng mà! Đạo sĩ và cương thi là một cặp trời sinh !】

Ta cúi đầu Thẩm Hoằng.

Nói với vẻ nghiến răng nghiến lợi: “Ta đến công trường.”

“Đến công trường gì?”

Lúc đầu Thẩm Hoằng còn kinh ngạc, đó bỗng nhiên tỉnh ngộ.

” Nhược Nhược , chẳng lẽ là do một nghìn năm nay nàng quen ngủ trong quan tài , bây giờ rời khỏi nó nên ngủ ngon ?

“Chuyện … Bây giờ cũng thể công trường , ngày mai chui lên từ trong đất, còn dọa c.h.ế.t Vương Lão Bản và đám công nhân .

” Nhược Nhược , nàng nhịn một chút , ngày mai tìm một tiệm bán quan tài, đặc biệt đặt một chiếc quan tài đôi màu hồng siêu lớn mà nàng thích nhất, đó chuyển về phòng ngủ.

“Đến lúc đó chúng cùng trong đó ngủ, ?”

“Được…”

Thẩm Hoằng thở phào nhẹ nhõm.

Ta trợn mắt .

“Được cái rắm á!

“Thẩm Hoằng, não ngươi úng nước , ai thèm cái thứ quan tài chứ! Ta nhặt xác cho Phượng quan của !

“Nó lẻ loi tan nát ở đó, thật đáng thương!”

Nói đến đây, mắt đỏ hoe.

Dọa cho Thẩm Hoằng sợ hãi.

【Ôi chao ôi chao, … Khóc… Khóc… Khóc ! 】

【Làm bây giờ? Làm bây giờ?! 】

【Nàng đừng mà bảo bối, đau lòng lắm, nàng ? 】

【Hu hu hu hu hu hu… 】

【Không đúng, Phượng quan? Chẳng Phượng quan ở ! 】

【Đầu óc heo nái của !】

?

Ta dụi dụi mắt Thẩm Hoằng.

Thẩm Hoằng lập tức xuống giường, chạy khỏi phòng.

Mấy phút , bưng một chiếc hộp gỗ chạy về.

Hắn híp mắt đưa chiếc hộp gỗ đến mặt .

” Nhược Nhược , mở xem.”

【Tiểu Phượng quan của nàng đến đây.】

Ta bán tín bán nghi mở chiếc hộp gỗ .

Bên trong thế mà là chiếc Phượng quan bằng lông chim trĩ vẫn còn nguyên vẹn.

Theo bản năng cho rằng Thẩm Hoằng mua một chiếc giống hệt như từ đó về.

khi cầm tay mới phát hiện .

Trên Phượng quan vẫn còn một vài vết tích ghép nối nhỏ.

Nếu kỹ thì sẽ thể thấy.

Vậy là, Thẩm Hoằng nhặt Phượng quan của về và sửa chữa !

Ta cảm động .

Thẩm Hoằng mỉm , đưa tay xoa đầu .

“Tín vật đính ước của chúng , thể mang về nhà chứ?”

Ta Thẩm Hoằng.

Qua đôi mắt dịu dàng của .

Dường như thấy chúng của một nghìn năm .

“Nàng loạn tranh giành ân sủng thì cứ để nàng , trẫm vui lòng chơi cùng nàng, cho dù nàng tranh giành ân sủng, trẫm cũng nguyện ý sủng ái nàng.

“Đã nhận Phượng quan của trẫm , , hoàng hậu của trẫm đấy.

“Bệ hạ, lẽ kịp hoàng hậu của …”

Ta đặt Phượng quan trở hộp gỗ, để sang một bên.

“Chàng lúc nào thì sửa xong ?”

“Lúc nàng về phòng tắm rửa quần áo thì sửa xong .”

Ta cúi đầu.

“Ồ, .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8