Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoàng Thượng Quá Xấu, Hậu Cung Không Ai Tranh Sủng
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:51:25 | Lượt xem: 3

Đêm trăng cao gió lạnh, Trương Tiêu Tuyết lén Ngự Thư Phòng.

 

Hoàng thượng đó với nàng , nơi thường đặt những thứ quan trọng.

 

Bạch Thư Liễu, cũng chính là hóa của hệ thống, huấn luyện tư binh nhiều năm, hiện giờ cũng kinh.

 

Hoàng đế giường, thứ sẵn sàng.

 

Cũng may cho nàng , thế mà thực sự lấy một cái chốt mở từ kệ sách trong Ngự Thư Phòng.

 

Sau khi ấn mở chốt, một chiếc hộp nhỏ nhảy .

 

Trương Tiêu Tuyết gần như thể chờ đợi mở .

 

“Kỳ lạ? Sao nó nhẹ thế?”

 

Mấy chục lá thư đặt trong chiếc hộp.

 

Hoàn chỗ để đặt ngọc tỷ.

 

Khuôn mặt Trương Tiêu Tuyết trở nên khó coi, nàng từ bỏ mà lật từng lá thư.

 

Tất cả đều đóng dấu của Tô phi.

 

Đây là những lá thư tình mà Tô phi cho hoàng thượng đó.

 

“Gặp chữ như gặp mặt, mở thư và cảm thấy vui vẻ trong lòng. Gần đây trong phủ nhiều chuyện, phụ bắt tập võ với ông …”

 

“Đường xa bận việc, thể đến gặp. Ta cũng cùng ngoài, nhiều chuyện cũng sợ…”

 

Có thể thấy rằng trình độ văn hóa của nàng thực sự cao, phần đầu quá văn vẻ, phần thì thể tiếp nữa.

 

Trương Tiêu Tuyết nổi gân xanh, ngón tay vò lá thư.

 

Nàng nhận sự việc .

 

Tiếng vang từ cửa, nàng bất ngờ , thấy hoàng thượng, vốn đang giường bệnh đang phe phẩy chiếc quạt tới.

 

“Trương Tiêu Tuyết.” Hoàng thượng gọi tên nàng : “Rốt cuộc ngươi là ai?”

 

“Trước đó là ngươi đang giả bệnh !” Trương Tiêu Tuyết trả lời câu hỏi của .

 

“Ừ, thu tay chịu trói .”

 

“Hứ! Sao thế , chắc chắn ngươi ngờ rằng Bạch Thư Liễu cũng là của ! Hắn sẽ đến ngay thôi!”

 

Trương Tiêu Tuyết vẫn còn ôm ảo tượng.

 

“Ha? Ngươi ?” Tô phi lâu ngày gặp, cưỡi ngựa lao nhanh , hôm nay nàng áo giáp, tóc buộc cao, trông thêm vài phần oai vệ.

 

Nàng vứt Bạch Thư Liễu ngay chân Trương Tiêu Tuyết.

 

“Kỳ lạ, bắt , chết, nhưng thể tìm nguyên nhân.”

 

Khuôn mặt vốn trắng bệch của Trương Tiêu Tuyết nay càng trắng hơn.

 

Nàng xuống lắc Bạch Thư Liễu: “Hệ thống, hệ thống? Ngươi ?”

 

[Phát hiện nhiệm vụ thất bại, hệ thống rời khỏi.]

 

Tiếng từ gian truyền tới.

 

Trương Tiêu Tuyết suy sụp.

 

“Ngươi thì !!!”

 

[Sau khi ký chủ c.h.ế.t sẽ khởi động .]

 

Sau khi tiếng , hoàng thượng ngay lập tức quyết định.

 

“Người , mang Trương Tiêu Tuyết , nhớ đừng để nàng chết.”

 

Mọi thứ lắng xuống.

 

Tô phi lưng ngựa, lười biếng hoàng thượng, đột nhiên thấy hứng thú.

 

“Ngài lên ngựa ?”

 

“Hửm?” Hoàng thượng kịp phản ứng Tô phi ôm lên bằng một tay, vô thức ôm chặt cổ Tô phi.

 

Tô phi lớn.

 

“Hoàng thượng, đừng mang quạt nữa, ngài , khó coi.”

 

10

 

Hoàng thượng nhốt Trương Tiêu Tuyết .

 

Ta từng đến gặp nàng một với hoàng thượng, mặt nàng đầy bẩn thỉu.

 

“Tại hoàng thượng đối xử với như , từng chuyện gì ác độc!” 

 

Nàng thấy hoàng đế đến, giận dữ nắm lấy thành sắt.

 

“Chưa từng gì?” Hoàng thượng lạnh: “Ngươi đừng nghĩ , dịch bệnh là do ngươi, hại c.h.ế.t bao nhiêu dân thường vô tội!”

 

“Thế thì chứ! Ta là của thế giới khác, đám các ngươi đều là trong truyện, tính mạng cũng chẳng là gì!”

 

Truyện? Thế giới khác?

 

Ta từ từ lắp ráp câu trả lời.

 

Đối với Trương Tiêu Tuyết, thế giới của chúng chỉ là một cuốn truyện, nàng ràng buộc bởi hệ thống, đến nơi , điều kiện chiến thắng của nàng là lấy ngôi vị hoàng đế ?

 

Hoàng thượng gật đầu với .

 

“Tiếc rằng ngươi cũng thể chiến thắng nữa.” Hoàng đế sợ nàng chết, thêm vài thị vệ.

 

Trò chuyện giải quyết gì.

 

Những việc của hoàng đế ở kiếp cũng rõ lắm, kiếp trở về thì lập tức tìm hoàng hậu, lải nhải một đống chuyện.

 

“Hoàng hậu, trẫm ngươi là đồng tính nữ, trẫm cũng ngươi thích ai, trẫm sẽ nạp nàng cung để các ngươi hạnh phúc.”

 

Hoàng hậu phun một ngụm .

 

“Trẫm chỉ mong ngươi thể hợp tác với trẫm.”

 

Sau đó, một vị đạo sĩ tên Mai gõ cửa.

 

Nàng nàng thấy điềm báo, nàng tình nguyện giúp đỡ hoàng thượng.

 

Sự việc của Liễu gia cũng vạch trần.

 

Phụ là quan địa phương, cả đời thanh chính liêm minh, ngờ kẻ lòng tố cáo, qua mỗi bậc thì tội càng trầm trọng một phần.

 

Cuối cùng, thiên tử tức giận.

 

Không một nào tội, một nào vô tội.

 

Sự nhục nhã của Liễu gia, cuối cùng cũng vạch trần.

 

Ta thở dài nữa.

 

Tiểu Thúy chạy tới gọi .

 

“Nương nương, họ tìm chơi mạt chược ——”

 

“Biết !”

 

HẾT.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8