Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hồi Môn
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:52:46 | Lượt xem: 3

7.

 

Tối hôm , sợ mơ thấy, cố mở mắt suốt cả đêm.

 

Hôm nay là ngày cuối, mấy chú đến từ sớm, gọi cụ cố sân chơi mạt chược.

 

Trong nhà, nắm tay ông , òa lên.

 

“Ông ơi, con chịu nổi nữa . Cả đêm ngủ, con thể học .”

 

Ông chú tư tiến tới, bảo kể chi tiết tình hình đêm qua.

 

Nghe xong, ông thở phào.

 

“Vậy là . Cứ tiếp tục thế, đêm nay cố qua nốt đêm cuối, ngày mai chắc chắn tiễn cha .”

 

Mẹ xót xa vuốt mặt , lấy hai quả trứng lăn lên mắt: “Con khổ quá, quầng thâm mắt hiện rõ .”

 

Mẹ ông chú tư: “Không còn cách nào khác ? Còn nhớ nhà thím Vương đốt hình nhân giấy…”

 

Chưa hết câu, ông chú tư lớn tiếng ngắt lời.

 

“Đừng mấy trò vô ích! Các nhớ kết cục của nhà Triệu Đại Bảo hai mươi năm !”

 

Nhà Triệu Đại Bảo ở phía nam làng. Nghe ông Triệu là đầu tiên hồi môn trong làng.

 

Đêm đầu tiên hồi môn, cả gia đình ông Triệu biến mất kỳ lạ đêm khuya. Nhà cửa một đêm thành tàn tích, ai chuyện gì kinh hoàng xảy .

 

Dân làng tìm kiếm lâu trong làng và núi cũng thấy . Mộ ông Triệu vẫn trống .

 

Người làng nhà họ Triệu tiếp đãi chu đáo, ông Triệu ăn hết cả nhà còn xương thịt.

 

Từ đó, hồi môn trở thành việc trọng đại ai dám lơ là.

 

Ông chú tư thở dài, cả phòng lặng .

 

Cuối cùng bà cô lớn phá vỡ sự im lặng: “Để Đậu Tử nhà một đêm, nó gan . Ba đêm liên tục ngủ, Tiểu Đào Tử cũng chịu nổi.”

 

Em họ năm nay cũng mười tuổi.

 

Người ở cùng phòng với già hồi môn là con cháu gần huyết thống nhất. Ông chú tư chút bất đồng, nhưng đành lòng thấy tiều tụy, đành miễn cưỡng gật đầu.

 

Sau khi trong phòng khách rời , lén kéo ông chú tư phòng phía đông, cho ông xem mấy cọng rơm.

 

Nhà chiếu rơm, mấy cọng rơm giống y như tấm chiếu trong giấc mơ.

 

Giấc mơ thật quá chân thực, bao giờ giấc mơ rõ ràng như . dám kể cho khác , sợ họ lo lắng, chỉ dám với ông chú tư.

 

Ông gì, qua cụ cố đang chơi bài trong sân.

 

“Nếu tối nay con mơ, hãy để ý kỹ, xem rõ con ở . Giấc mơ đơn giản.”

 

Sau bữa trưa, ngủ bù.

 

cứ nghĩ mãi về bé trong giấc mơ. cố nhớ khuôn mặt đàn ông trung niên trong giấc mơ, chắc chắn từng gặp ông . gương mặt bé, chút quen thuộc, như gặp ở .

 

Tối đến, ông gọi cụ cố phòng ngủ.

 

“Cha, Tiểu Đào Tử khỏe, tối nay để Tiểu Đậu Tử ngủ với cha nhé.”

 

Bà cô cả dẫn em họ đến gần cụ cố, nhưng cụ cố yên ngoài cửa.

 

Ông thắc mắc: “Cha? Sao ?”

 

Cụ cố nhúc nhích, đầu .

 

cảm thấy tim đập mạnh. Cụ cố nhất quyết ở cùng!

 

nhớ kỹ lời dặn, tuyệt đối trái ý cụ cố. Vì lập tức tiến tới, với cụ cố: “Con thấy đỡ nhiều , cụ cố, chúng trong .”

 

Cụ cố cuối cùng cũng phòng. Mọi đều thở phào nhẹ nhõm.

 

8.

 

Ngay khoảnh khắc lấy ý thức, một chiếc rìu với tiếng gió rít lao thẳng mặt .

 

nghiêng đầu né tránh, chiếc rìu đập mạnh xuống đất, tạo một vết nứt sâu.

 

Người đàn ông trung niên giơ rìu lên, bé phía chạy ào tới, ôm chặt lấy chân ông thét: “Cha, đừng mà!”

 

Nhân lúc đàn ông trung niên kéo , bò dậy và chạy thục mạng ngoài.

 

Hai chân vô dụng của bỗng nhiên chạy , cắm đầu chạy theo một con đường nhỏ. Chạy một hồi mới nhận đây là đường lên núi.

 

Đây lẽ là ngọn núi phía làng, đầy cỏ dại và đất vàng, trong tầm mắt , tất cả các cây đều lột vỏ.

 

“Già mà c.h.ế.t là tai họa. Làng c.h.ế.t nhiều như , bà còn gây họa cho bao lâu nữa?”

 

Không xa tiếng đàn ông trung niên giận dữ đang hét và tiếng rìu kéo lê đất.

 

“Mẹ của khác, cháu đói đến ngủ , đều tự kết liễu , lãng phí một chút lương thực nào của gia đình. Chỉ bà, chịu chết!”

 

Tiếng gào thét càng lúc càng gần, quanh tìm chỗ ẩn náu.

 

Phía vách núi vài cái hang vòm.

 

vội chạy đến, tay chân quờ quạc leo lên, lật lộn trong hang.

 

Mông đập xuống đất, cái gì đó cứng cộm đau điếng.

 

Mùi hôi thối nồng nặc trong hang, kỹ mới nhận bên trong đầy xương cốt.

 

Dưới m.ô.n.g thậm chí còn là một cái xác mới, cổ quấn dây thừng. Tất cả những cái xác đều mặc quần áo rách rưới, đủ che .

 

“Trốn ? Bà già chạy nhanh như .” Kèm theo là tiếng rìu đập đất từng tiếng từng tiếng.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8