Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ký chủ công lược nhầm người rồi
Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:31:18 | Lượt xem: 3

27

Quả nhiên, Kính Thần điện bên trong một mảnh hỗn loạn, trong góc vài  tiểu hòa thượng cuộn tròn cùng một chỗ, ôm rống, điên cuồng cầu xin tha thứ.

 

Mà bóng mặt bọn họ, trong tay cầm một thanh kiếm, giơ lên thật cao, sắp rơi xuống.

 

Ta một màn mắt cho sỡ hãi kêu lên: “Dừng tay!”

 

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, mũi đao sắc bén dừng ở cổ một tiểu hòa thượng trong đó, bóng dừng một chút, chậm rãi xoay , lộ một khuôn mặt lạnh lùng mà quen thuộc.

 

Trong thoáng chốc, cảm giác cả như đặt hang băng, đông cứng đến cứng ngắc, ngay cả thanh âm cũng lạnh.

 

Ta thấy chính lạnh lùng mở miệng, hỏi : “Trầm Kiêu, ngươi gì?”

 

Sắc mặt Trầm Kiêu vẫn như thường, chắp tay quỳ một gối mặt : “Thủ lĩnh Cẩm Y vệ Trầm Kiêu, bái kiến nương nương.”

 

Trầm Kiêu kỳ nhân, thủ lĩnh Cẩm Y Vệ, tính cách cao ngạo tàn nhẫn, ngày thường xuất quỷ nhập thần, ai cũng lệnh , ngoại trừ chủ tử của , đương kim thánh thượng.

 

Ta nhắm mắt , hỏi: “Ta hỏi ngươi, ngươi đang gì?”

Trầm Kiêu : “Phụng mệnh c.h.é.m g.i.ế.c tội nhân.”

 

“Phụng mệnh, phụng mệnh ai?”

 

“Phạm tội gì?”

 

Trầm Kiêu đáp.

 

Trong lòng cũng rõ ràng, thở dài, tới nâng mấy tiểu hòa thượng sợ tới mức run lẩy bẩy dậy, kịp gì.

 

tiểu hòa thượng suýt nữa mất mạng đao liền : “Cám ơn ân cứu mạng của nương nương, nương nương đại ân đại đức Tiểu Cửu khắc ghi trong lòng, Tiểu Cửu về nhất định hảo hảo ăn chay niệm Phật, vì nương nương tụng kinh cầu phúc.”

 

Một khác cũng ròng : “Đa tạ nương nương cứu chúng . Ngài cứu chúng , cũng thể cứu đại sư ?hu hu, khi đại sư đám bắt , sinh tử , đến nay tung tích rõ.”

 

Ta mềm lòng giúp bọn họ lau nước mắt nơi khóe mắt, một chút cũng tin mấy tiểu hòa thượng chân thành như sẽ phạm tội lớn tày đình gì, đến nỗi đưa tới họa sát .

 

Ta hỏi họ, “Các ngươi phạm tội gì ?”

 

Mấy tiểu tử vài , đều lắc đầu.

Vì thế xoay Trầm Kiêu, bình tĩnh : “Đại sư ? Dẫn gặp ngài.”

 

Trầm Kiêu mím môi, suy nghĩ một lát, lạnh lùng phía , lạnh lùng : “Mang nương nương gặp Tịch Không đại sư.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8