Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lựa Chọn Của Tử Quy
Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:42:55 | Lượt xem: 4

Lũ trẻ trong phòng ùa lên, vươn tay xin bánh kẹo.

 

Giữa đám trẻ, mỗi đứa nhận bánh kẹo đều vội vàng nhét miệng, sợ rằng chậm một giây sẽ khác giật mất.

 

Chỉ một bé gái nhỏ, chừng ba tuổi, vất vả lắm mới chia một miếng bánh, nhưng vội ăn, mà chạy góc phòng.

 

Vì tò mò, theo chân cô bé góc phòng.

 

Chỉ thấy một đất, quần áo rách nát, tóc tai bù xù, bẩn thỉu chịu nổi, trán còn vết m.á.u khô.

 

Cô bé cẩn thận giơ miếng bánh kẹo trong tay, đưa đến miệng bé, mím c.h.ặ.t môi, cố sức đẩy miếng bánh cho cô bé.

 

Cô bé thấy chịu ăn, gấp đến độ nức nở.

 

“Ca ca ơi,ca ca ăn một chút , ăn một chút mà.”

 

Cậu bé yếu ớt dỗ dành cô bé, “Ngoan, ăn , ca ca ăn, ăn .”

 

Một miếng bánh nhỏ, hai đứa trẻ cứ đùn đẩy mãi.

 

Ta bước tới, đưa thêm cho bé một miếng, , “Đừng đẩy nữa, mỗi đứa một miếng, ăn .”

 

Hai đứa trẻ lúc mới chịu ăn.

 

Người phụ nữ quản lý thấy còn, vội vàng tìm đến, hỏi thích đứa trẻ nào .

 

Ta hỏi thăm tình hình của hai đứa trẻ, tại thương, tại cô độc đất, lấy một tấm chiếu.

Từ miệng phụ nữ, , hai đứa trẻ , một đứa năm tuổi, một đứa ba tuổi, vốn là ruột, do gia đình đều mất, bé dẫn theo lang thang đến Dự Châu, vì đói quá, bé trộm một cái bánh bao cho , phát hiện, đ.á.n.h vỡ đầu, đó bụng cứu, đưa đến đây.

 

Cũng vì tội ăn trộm mà khinh rẻ, nên các trẻ khác đẩy đến đây.

 

Ta đưa hai đứa trẻ về Lan Quân Lâu, đặt tên cho bé là Tư Quân, cho cô bé là Tư Văn.

 

Các tiểu nhị trong lâu thấy đưa về hai đứa trẻ, đều ngạc nhiên thôi, nhưng chỉ một lát , lộ vẻ hiểu, thở dài một , tiếp tục công việc.

 

Tư Văn tắm rửa xong, đồ sạch sẽ, nắm tay Tư Quân mặt , gì đó nhưng khuôn mặt đỏ bừng, thốt nên lời.

 

Ta lên tiếng, “Các con cần gọi , vốn dĩ các con. Hôm nay đưa các con về, đổi tên chỉ để tiện lên hộ tịch, các con theo họ của , thì gọi một tiếng cô cô .”

 

Tư Quân mới dẫn theo Tư Văn nghiêm chỉnh lễ phép chào , “Cô cô.”

 

Ta bảo tiểu nhị Tiểu Lưu sắp xếp phòng cho hai đứa trẻ, dặn dò Tiểu Lưu chăm sóc , nếu Lý chưởng quỹ rảnh rỗi thì dạy cho chúng chút kỹ năng.

 

Còn thì bận rộn lo liệu những việc kinh doanh bỏ bê do Lý ma ma qua đời.

 

May mắn , nhân viên trướng đều đáng tin cậy, vì áp dụng văn hóa doanh nghiệp hiện đại, đặt một quy định cho nhân viên, nên dù thời gian can thiệp nhiều, các cửa hàng vẫn hoạt động định, giúp yên tâm ít.

 

Từ một năm , Tô Thanh Thanh theo phu quân là Tri châu đại nhân thăng chức rời khỏi Dự Châu.

 

Ban đầu còn lo lắng, vị thần bảo hộ , còn chống lưng, nhỡ ai gây rắc rối thì ?

 

Không ngờ, kịp nghĩ cách quen với Tri châu mới, vị Tri châu đại nhân tự đến thăm .

 

Tri châu đại nhân họ Vương, mặc áo dài viền đen thấp thoáng, đai lưng thêu hoa văn chim công, giày da hươu màu đen, thần sắc bình thản, bước thong thả, mang theo một tiểu đồng mười mấy tuổi, trông như một phú ông nhàn nhã.

 

Ta dẫn Vương đại nhân phòng riêng chữ Trúc, dọn lên những món ngon, rượu ngon, đồ ăn ngon và điểm tâm ngon, như thể cần tiền, lén bảo tiểu nhị tìm Lý chưởng quỹ chuẩn bao lì xì để phòng bất trắc.

 

Người thường “giơ tay đ.á.n.h mặt ”, ăn của thì sẽ mềm lòng, lấy của thì sẽ nể mặt, hiệu quả , nhưng ít nhất tỏ rõ thiện ý.

 

Không ngờ, Vương đại nhân nhếch miệng , , “Dương chủ quán cần hoảng sợ, cũng cần nịnh nọt , hôm nay đến đây để nhận tiền. Hơn nữa, dù đưa, cũng dám nhận.”

 

“Vương đại nhân khách sáo , ngài là cha của dân chúng, chúng là dân đen, kính trọng ngài là lẽ đương nhiên.”

 

Giọng nịnh nọt đến mức chính cũng cảm thấy kinh tởm.

 

“Hahaha, Dương chủ quán thật hài hước, thật lòng, trong Dự Châu , ai Tri châu cũng dám gây rắc rối cho bà chủ.”

 

Nói xong, để ý đến sự ngạc nhiên và nghi hoặc của , ông cầm chén mặt lên, kính một ly, vội nâng chén đáp lễ, uống cạn.

 

Tiễn Vương đại nhân , thấy nhẹ nhõm, liền hỏi thăm ngọn ngành, ông , chắc chắn là chống lưng cho , trong lòng tuy vài đáp án, nhưng vẫn chắc chắn là ai.

 

Không ngờ, Vương đại nhân lẩn tránh như con lươn, hé lộ nửa lời, chỉ rằng, “Đã quý nhân giúp đỡ, cần quá bận tâm.”

 

Ta mơ màng về, suy nghĩ xem ai khả năng nhất.

 

Lơ đãng một chút, va một hình nhỏ bé, rơi một đống sách.

 

Tư Quân liên tục nhận , tỏ vô cùng hoảng sợ.

 

Ta nhặt sách lên, ngoài những sổ sách bình thường, còn một cuốn Kinh Thi, chắc là chuẩn cho con trai Hồng Hạnh tỷ tỷ là Đại Hổ, ngờ đúng như tên gọi, đầu hổ, chỉ thích đ.á.n.h quyền và múa kiếm, sách là ngủ ngay.

 

Ta và Hồng Hạnh tỷ tỷ thử vài sách cho , ngoài tiếng ngáy to nhỏ, gì khác biệt, nên chúng từ bỏ ý định dạy học văn, cuốn sách cũng bỏ qua, phủ bụi.

 

Ta cầm cuốn sách tay, hỏi Tư Quân mặt, “Những ngày qua ? Lý chưởng quỹ dạy con gì ?”

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8