Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lương Sử: Mạnh Phan
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:45:17 | Lượt xem: 2

Tỷ tỷ ít khi cãi lời mẫu , nhưng thường xuyên lẻn ngoài. Nàng chuyện với Mạnh Phan, nhưng trộm quần áo của để mặc, ngoài mua đồ hoặc chơi đùa với khác.

Cho đến ngày đó.

Tỷ tỷ mặt mày tái nhợt chạy về, với mẫu rằng bên ngoài dân chạy nạn ngày càng nhiều, bảo bà thư cho phụ , bảo bà xây cao tường viện, sắp xếp gia nhân cẩn thận, tăng cường đề phòng.

Mẫu tát nàng một cái, mắng nàng là đồ bằng loài cầm thú.

Mẫu mở kho lương, cứu trợ dân chạy nạn, đem bạc tích trữ mua lương thực, còn bảo Mạnh Ngọc và Mạnh Phan tự tay phát cháo.

Mạnh Phan cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi.

Cậu hiểu ánh mắt của những đó, cảm thấy thật đáng sợ.

Mạnh Ngọc bảo trốn lưng , lưng nàng thẳng tắp.

Mạnh Phan thấy, cổ nàng mồ hôi.

Những ngày phát cháo, Mạnh Phan chuyển chăn gối sang phòng tỷ tỷ, tỷ tỷ mỗi ngày đều sách đến khuya, mỗi tỉnh giấc đều thấy nàng cầm sách nhíu mày trầm tư.

Mạnh Phan nhận rằng, tỷ tỷ và hề giống chút nào.

Một đêm nọ, tỷ tỷ đánh thức dậy, dẫn chạy ngoài.

Đuốc cháy sáng rực phủ , tỷ tỷ dẫn trốn hòn non bộ, tay nàng che miệng , gần đến mức thể thấy tiếng bước chân của bọn cướp lướt qua.

Cậu đột nhiên nghĩ đến mẫu , vùng vẫy ngoài gọi mẫu trốn cùng, nhưng tỷ tỷ che miệng , nước mắt rơi cổ .

Tỷ tỷ : “Phan nhi, chúng thoát .”

Mạnh Ngọc trong giấc ngủ cũng đề phòng, khi cửa chính phủ búa đập vỡ, nàng lập tức tỉnh giấc, dẫn Mạnh Phan chạy ngoài.

khi đến hoa viên, nàng thấy bọn đó, liền thể thoát.

Đứa trẻ nhỏ dễ kiểm soát, bọn cướp sợ chuyện bại lộ, tuyệt đối để kẻ nào thấy khuôn mặt của chúng.

Cho dù Mạnh Ngọc và Mạnh Phan là con của ân nhân.

Huống hồ bọn chúng g.i.ế.c chính ân nhân của .

Mạnh Phan mắt mờ mịt, rõ trời đất, cho đến khi yên tĩnh, Mạnh Ngọc mới dẫn cẩn thận ngoài.

Mẫu đ.â.m một nhát, chỉ còn chút tàn, bảo họ Việt Châu tìm phụ .

: “A Ngọc, con chăm sóc cho Phan nhi.”

: “Mẫu sai .”

Mạnh Phan lúc mới , nhưng một khi thì dừng , gào lên đòi đưa mẫu cùng.

Mạnh Ngọc thứ hai đánh , kéo .

Những ngày chạy trốn thật khổ sở.

Mạnh Phan từng trải qua gian khổ như .

Áo lụa cởi đem bán, nhưng tiền bán áo đến ngày thứ ba mất. Họ mặc y phục bẩn thỉu rách nát, thô ráp cực kỳ, còn mang theo mùi hôi, Mạnh Phan lúc đầu buồn nôn ói, nhưng mặc, tỷ tỷ đầu , quan tâm.

Mạnh Phan đây kén ăn nhất, nhưng bây giờ còn quyền kén ăn nữa, lá cây và rễ cây là ngon nhất, vỏ cây tuy lạnh cứng thô ráp nhưng thể no bụng, nước suối thì ngọt, côn trùng ghê tởm, nhưng nướng chín thì cũng là thịt.

Cơn đói khiến bụng đau quặn, cơn đau chuyển thành tê liệt, cảm giác trống rỗng khiến tay chân rã rời, xuống đất nhưng thể, Mạnh Ngọc lòng lạnh như băng, tuyệt đối chờ .

Mạnh Phan đói đến mức nhét một nắm đất miệng, tỷ tỷ liền bắt nhổ , nàng dân chạy nạn ăn đất thì sẽ sống nổi.

Mạnh Phan học cách nhóm lửa, cũng rằng dù đói cũng ăn nấm, họ tiền, tỷ tỷ cũng y thuật, ăn nấm độc thì sẽ c.h.ế.t nơi hoang dã.

Dù cố gắng lấp đầy bụng bằng những thứ đó, tỷ tỷ vẫn bắt học thuộc bài, dạy chữ.

Mạnh Phan đói đến mức mặt tái nhợt, thấy tỷ tỷ đang lẩm nhẩm thuộc lòng binh pháp.

Cậu học thuộc bài, ăn cơm, ngủ, tắm.

tỷ tỷ hỏi: “Phan nhi, chúng khác gì với dân chạy nạn?”

Họ đều ăn no, họ đều hộ tịch để thành, họ đều tiền.

Tỷ tỷ : “Chúng chữ, chúng sách, đó là điểm khác biệt của chúng với họ. Nếu sách nữa, chúng còn là con cái của hầu phủ, mà là kẻ ăn xin đầu đường xó chợ. Chúng về nhà, về nhà mới thể sống, mới thể ăn no mặc ấm, nên chúng sách.”

Mạnh Phan đầy lòng tuyệt vọng, hiểu mối quan hệ giữa sách và về nhà, chỉ Việt Châu xa xôi như , họ ngóng đường mà , giày, chân mài mòn, nứt lớp da dày, Mạnh Phan đau đến , nhưng dù bò, cũng bò về phía Việt Châu.

Tỷ tỷ , còn nửa tháng, còn một tháng, leo qua ngọn núi , vượt qua con sông .

họ vẫn tiếp tục .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8