“Mận Ngọt”
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:50:24 | Lượt xem: 3

Hôm đó, cha nuôi chỉ ăn hai miếng bỏ đũa xuống.

Khi xuống lầu đổ rác, thấy ông bên bồn hoa hút t.h.u.ố.c.

Ánh đèn đường mờ nhạt mờ nếp nhăn trán và khóe mắt ông.

Ông qua làn khói mờ ảo, trong mắt dường như chứa đầy nỗi buồn mùa thu: “Tiểu Quân, cha với con và ?”

“Sao các con đều cần cha?”

14

“Cha .

“Cha luôn mang đến nhiều bất ngờ cho chúng con, khiến bạn bè đều ghen tị với con.

“Dù thứ con đắt đến , cha cũng sẵn lòng mua cho con.

con thể gọi cha ngay lúc cần, khi con đói, khi con bệnh, khi con bài, khi trời mưa to con quên mang ô…

“Chỉ luôn ở bên.”

Trong quá trình trưởng thành, chúng thực sự nhiều khoảnh khắc.

Cần một chỗ dựa vững chắc.

Một khi chúng tự vượt qua khoảnh khắc khó khăn đó.

Thì những sự quan tâm, bù đắp .

Cũng đều vô ích.

Mẹ nuôi chắc chắn trải qua nhiều tự vượt qua những khoảnh khắc như .

Cha nuôi vẻ bối rối, suy tư.

***

Cơ thể Chu Kỳ thích hợp học, nuôi tìm cho mấy gia sư.

bài vở cấp ba nặng, vẫn khó theo kịp.

Chỗ của nuôi cắt giảm nhân sự, thoát .

Cha nuôi an ủi rằng nhà thiếu tiền, coi như nghỉ ngơi một thời gian.

nuôi càng suy sụp hơn.

Trong thùng rác nhà vệ sinh, mỗi ngày đều nhiều tóc.

Sau kỳ thi giữa kỳ, nuôi họp phụ của .

Kết thúc, bên ngoài trời đổ mưa lớn.

Phụ và học sinh đều chật hành lang cửa dãy phòng học.

Hành lang mái che, cản gió mưa, mưa lớn gió tạt , chỉ trong một phút, tóc ướt sũng.

Phụ xì xào bàn tán.

Lúc đó, hét lên: “Mẹ của Chu Quân, tóc của bà…”

Mọi lập tức sang.

Tóc giả của nuôi gió cuốn , lộ da đầu.

Tóc thưa thớt ướt đẫm che những mảng hói lớn.

Quá sốc, thể khép miệng.

Mẹ nuôi quý mái tóc đen của bà.

Rốt cuộc từ khi nào nó thành như ?

Thực thứ dấu hiệu.

Chỉ là để ý.

thật đáng c.h.ế.t!

15

Ông mỉm, ánh mắt đầy yêu thương:

“Phàm Phàm, , chúng cần đội tóc giả nữa.

“Anh trọc vẫn trai!

“Em hói trong mắt vẫn là nhất!”

Mẹ nuôi kinh ngạc nên lời.

Cha nuôi vẫy tay chào học sinh và phụ đang xem: “Xin , và vợ là cặp đôi đầu trọc…”

“Dạo mốt cặp đôi, quần áo đôi, giày đôi, tóc đôi…”

Mặt nuôi đỏ bừng, quan tâm đến tóc giả nữa, kéo cha nuôi: “Mau về nhà , đừng mất mặt nữa…”

“Là mốt đầu đôi chứ đầu trọc!”

Cha nuôi che chiếc ô lớn ở giữa, nuôi hai bên.

Mưa lớn đ.á.n.h mặt ô.

xuyên qua hàng rào tình yêu .

Đi một đoạn .

Thấy bộ tóc giả của cha nước mưa cuốn rãnh nước bên cạnh vườn hoa.

Về đến nhà, bảo cha lên lầu , mua chút đồ ở siêu thị nhà.

Về nhà, phòng trai, khóa cửa .

Sau thứ ba nuôi gõ cửa, mở cửa và hét lớn: “Bất ngờ ạ!”

mượn một chiếc tông đơ từ tiệm hớt tóc lầu, cùng Chu Kỳ, cả hai đều cạo trọc đầu.

Mẹ nuôi vô cùng sốc, chỉ chúng mãi mà lời nào.

bước tới, nhẹ nhàng ôm bà.

“Mẹ ơi, con cạo trọc đầu , con vẫn là con gái đáng yêu của chứ?”

Mẹ nuôi mắt đẫm lệ, đầy bực bội: “Chứ nữa? Cạo trọc đầu thì bỏ con ?”

“Vì , rụng hết tóc cũng vẫn là mà con yêu nhất đời.

“Trong mắt con và trai, mãi là nhất.”

Mẹ nuôi lau nước mắt, chằm chằm Chu Kỳ: “Con cạo trọc đầu thì thôi, dù cũng ngoài, ba ngày là mọc .”

“Tiểu Quân là con gái, con để em bậy ?”

Cha nuôi tiếng , thấy chúng , b.úng tay: “Wow, Tiểu Quân, con trông ngầu quá!”

“Cha chắc chắn con sẽ là cô gái ngầu nhất trường.”

Mẹ nuôi giận dữ lườm ông: “Anh im , Tiểu Quân là con gái, đừng học theo hồn!”

Cha nuôi bước tới, ôm bà:

“Ngược , nghĩ con bé bây giờ .

“Phàm Phàm, là em dạy các con .

“Những năm qua vất vả cho em !

“Từ nay gánh nặng , hãy giao cho , ?”

Khoảnh khắc đó, nước mắt nuôi tuôn rơi.

mặt sang một bên, nức nở thành tiếng.

Cha kéo , trai cũng nhích gần.

Gia đình bốn chúng ôm c.h.ặ.t lấy .

Bên ngoài mưa bão vẫn tiếp tục.

.

Cơn mưa kéo dài mấy tháng trong nhà chúng , dừng .

Khóc nức nở một hồi, cha nuôi ôm nuôi phòng.

thì mở cửa, bài tập trong phòng trai.

Chẳng bao lâu , thấy tiếng động lạ xen lẫn tiếng mưa lớn.

căng tai : “Hình như đang , để em xem…”

16

Chu Kỳ kéo : “Xem gì chứ, bài tập .”

…”

“Mẹ bố ở đó , em em sai câu ? Lơ đễnh quá, thi sẽ thiệt thòi!”

“Anh lấy gì mà em, chính còn sai nhiều hơn em!”

“Chu Quân, em chuyện với trai như ?”

lè lưỡi: “Lè lè lè… nhảy lên đ.á.n.h em !”

Chu Kỳ tức giận: “Đợi đó, đầu trọc, đợi chân lành xem đ.á.n.h c.h.ế.t em!”

Đêm đó lúc ba giờ sáng.

dậy vệ sinh, phát hiện cha nuôi vẫn đang vẽ trong phòng việc tầng một.

Trong đêm đầy bão tố, cảm xúc thăng trầm đó, ông vẽ nên tác phẩm đ.á.n.h giá cao nhất trong sự nghiệp hội họa của – “Tóc Ngắn”.

Sáng hôm khi dậy học, nuôi vẫn dậy.

Cha nuôi lén đưa cho mười đồng: “Mẹ con hôm qua mệt lắm, con cầm tiền ngoài mua đồ ăn, cứ với là cha nấu mì cho con.”

Mẹ nuôi chê đồ ăn ngoài sạch sẽ, thường ngày đều ăn ở nhà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8