Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không chốn về
11

Cập nhật lúc: 2026-03-13 20:02:17 | Lượt xem: 3

Thư sinh dừng một chút, đó ho khan kịch liệt. Trên khuôn mặt nhợt nhạt hiện lên hai vết đỏ bất thường. Hắn cụp mắt, vẻ cô đơn: “Tiểu sinh tìm việc khác, quấy rầy Thẩm cô nương .”

 

Ta bộ dáng ốm yếu của , nhịn lo lắng một giây sẽ ngất .

 

Suy nghĩ một chút đề nghị: “Hay là, ngươi tới dạy chữ cho các nàng?”

 

Không học viện nào nhận nữ tử.

 

Ta chậm chạp thể tìm một nữ .

 

Thư sinh sửng sốt, đến mặt mày cong cong: “Rất .”

 

Vì thế liền ở .

 

Hắn là một bản lĩnh, cửa hàng bánh ngọt nhà mở khắp Đại Phụng.

 

“Đây chỉ là một cửa hàng bánh ngọt bình thường.” Ta nhấn mạnh.

đạo lý riêng: “ nàng ngon hơn khác, khéo léo hơn nhiều khác.”

 

Các cô nương nhao nhao gật đầu.

 

“Huống chi.”

 

Thư sinh : “Cửa hàng nhỏ quá, dù chia công việc thành nhiều phân khu cũng thể nhận thêm nữ .”

 

Ta im lặng.

 

ngờ cửa hàng còn kịp chạy đến kinh thành.

 

Bùi Hành Ứng liền tìm tới .

 

19.

 

Ta nghĩ sẽ gặp Bùi Hành Ứng.

 

Rốt cuộc, theo sự sắp xếp, Thẩm Dạng c.h.ế.t trong Lễ hội Nguyên Tiêu đó.

 

khi Thẩm Dạng chết, Bùi Hành Ứng hẳn là cưới trong lòng , dần dần quên tất cả.

 

hiện tại Bùi Hành Ứng chân thật mặt , tay cầm kiếm, đối diện thư sinh, cả ướt đẫm.

 

Ánh nến mờ ảo đan chéo một bên mặt , phản chiếu sự sắc bén đáng sợ và sát ý.

 

hết tới khác khi về phía đột nhiên hóa thành tủi luống cuống: “Dạng Dạng nương tử…. Không cần ?”

 

Lâu thấy cái tên đó, chút hoảng hốt.

 

Rồi tiếng ho khan của thư sinh đánh thức, nhanh phản ứng .

 

Người mắt là Bùi Hành Ứng, A Hành.

 

Ta thế nào tìm , chỉ hỏi: “Ngươi là tới đưa hòa ly thư ?”

 

Trước khi mới nhớ tới còn từng lấy thư hòa ly thư của Bùi Hành Ứng.

 

Bởi vì lời của trong nháy mắt sắc mặt của Bùi Hành Ứng trắng bệch.

 

Tay cầm kiếm tựa hồ chút bất , nhưng nhanh tỉnh táo , nhẹ giọng: “Dạng Dạng nương tử cùng trở về ?”

 

Tựa hồ là nhớ tới cái gì, Bùi Hành Ứng cong mắt , nụ giống hệt A Hành trong trí nhớ của : “Xích đu trong sân sửa xong . Chỉ là vụng về, thông minh như Dạng Dạng nương tử, ngay cả dây nho cũng nuôi sống . Còn rau cỏ mọc từ vườn rau , cũng ngon bằng Dạng Dạng nương tử tự tay trồng…”

 

Bùi Hành Ứng Hứa nhiều. Đến cuối cùng, hốc mắt bỗng nhiên đỏ lên, nhỏ giọng đầy tủi : “Ta thật sự Dạng Dạng nương tử, ban ngày nghĩ, ban đêm cũng nghĩ.”

 

Ta lặng lẽ . Rất lâu mới lắc đầu: “Ngươi học một chút cũng giống.”

 

“Nếu là A Hành, sẽ để cùng trở về, sẽ Dạng Dạng nương tử ở , A Hành liền ở đó. Cho tới bây giờ hề hạn chế tự do của , chỉ tìm cách để cho thì .”

 

Thân thể Bùi Hành Ứng trong nháy mắt cứng ngắc, hốc mắt đỏ đến sắp chảy máu.

 

Một giây , như là từng thấy những lời , chỉ nghiêng đầu về phía thư sinh.

 

“Là bảo Dạng Dạng nương tử cần ? Không , chờ giải quyết xong , sẽ mang Dạng Dạng nương tử trở về.”

 

Đồng tử đột nhiên co rụt , ngăn .

 

tốc độ của Bùi Hành Ứng so với nhanh hơn nhiều.

 

“Bùi Hành Ứng! Bắt ép khác điều khó khăn đối với là hành vi của quân tử”

 

Thư sinh nhu nhược vẫn ho khan, nhưng kiếm rơi tay . Hắn khuyên nhủ: “Ngươi như sẽ chỉ khiến Thẩm cô nương càng thêm chán ghét ngươi.”

 

“Câm miệng…” Bùi Hành Ứng hai mắt đỏ ngầu. Một giây thư sinh dùng chuôi kiếm đánh ngất xỉu.

 

Ta sững sờ Bùi Hành Ứng té xỉu mặt đất thư sinh giả vờ vô tình đạp một cước. Lại ngẩng đầu thư sinh ho khan đến dường như giây tiếp theo ngất , “đầu choáng quá”.

 

Trầm mặc hồi lâu: “Tạ Giai, lúc đụng hư đầu óc.”

 

Tay Tạ Giai đỡ trán cứng đờ. Rồi đó giả bộ bí hiểm: “Chủ nhân yên tâm, .”

 

20.

 

Tạ Giai đếm . khi Bùi Hành Ứng tỉnh , tựa hồ thật sự biến thành A Hành. Hắn thể nhớ những gì xảy trong những năm qua, chỉ nhớ rõ còn ở trong phủ chờ mua bánh táo về.

 

“Dạng Dạng nương tử, đau.” A Hành cẩn thận nắm lấy tay áo , đáy mắt ngấn nước.

 

Ta cứ tưởng giả vờ. đó hạ nhân Bùi gia chạy tới với , ngày rơi xuống nước, Bùi Hành Ứng liền nhớ hơn phân nửa, t.h.i t.h.ể lúc an bài thối rửa thấy dung mạo.

 

Bùi Hành Ứng chắc chắn là tin.

 

Bùi phu nhân lo lắng Bùi Hành Ứng sẽ hành sự giống như lúc , lo lắng đề phòng hồi lâu.

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8