Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mạt Thế Biến Dị Thú Hoá Toàn Thế Giới
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:06:09 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời vừa sáng, tôi và Chu Yến đồng thời tỉnh dậy.

 

Nếu là trước đây tôi có thể ngủ cả buổi sáng, nhưng hiện tại, bản năng thú tính thúc giục chúng tôi đi săn.

 

Tôi lấy từ tủ ra hai chiếc bánh mì dâu.

 

Chu Yến mặt lạnh lùng, nhìn một cái nói: 

 

“Cô ăn đi.”

 

Bánh mì nhét vào miệng, tôi ép mình nhai mạnh để cảm nhận vị ngọt của nó.

 

Đầu lưỡi không cảm nhận được vị ngọt, bánh mì khô khốc trong miệng như ăn miếng bọt biển.

 

Tôi chạy vào nhà vệ sinh nôn hết ra.

 

Chu Yến nói không sai, chúng tôi không thể quen với thức ăn của con người nữa.

 

Khi tôi nôn xong, Chu Yến đặt miếng thịt bò rã đông trong tủ lạnh lên bàn.

 

Miếng thịt sống từng khiến tôi ghê tởm, giờ lại tỏa ra mùi thơm ngọt khó tả.

 

“Ăn đi.”

 

Tôi nuốt xuống cổ họng, không biết là ép mình tập quen, hay đang chống lại thú tính bên trong cơ thể.

 

Chu Yến bước tới bên tôi, kiễng chân vỗ nhẹ vai tôi: “Sớm muộn gì cũng phải quen, đừng để tôi khó khăn luyện ra một thân cơ bắp mà bị đói chec.”

 

“Và sớm thôi, sẽ có kẻ săn mồi cao cấp hơn tìm tới chúng ta…”

 

Chu Yến dùng khuôn mặt của tôi, làm ra biểu cảm tôi không quen, đôi mắt lấp lánh sắc lạnh, không phân biệt được anh ta là con mồi hay kẻ săn mồi.

 

Từ sâu trong hành lang ngoài cửa, vang lên tiếng gầm gừ hung bạo của động vật ăn thịt.

 

 

Chúng liên tục ngửi tìm những con vật có thể nuốt chửng.

 

Đây là một thế giới tận thế, văn minh nhân loại đã sụp đổ từ lâu.

 

Tôi ngồi bên bàn, cuối cùng từ từ nâng tay cầm miếng thịt bò trước mặt…

 

Thịt trong căn hộ chỉ đủ chúng tôi ăn ba ngày.

 

Ba ngày sau phải ra ngoài tìm thức ăn!

 

Trong ba ngày này, chúng tôi liên tục hack để lấy điểm tiến hóa.

 

Chu Yến đang đi vệ sinh, tôi lao vào, đối mặt với ánh mắt muốn g.i.ế.c người của anh ta, dày mặt nói: “Mười phút hôn một lần, nhanh cho hôn đi mà!”

 

“Phùng Dao Dao cô đừng quá đáng, đi ra ngoài trước đi!”

 

Chu Yến mặt đen lại, như thể giây tiếp theo sẽ ăn tươi nuốt sống tôi.

 

Nhưng giây tiếp theo, tôi liền ôm lấy mặt anh ta, cắn môi anh ta.

 

Khà khà, ai bảo tôi nhanh hơn chứ!

 

Hai người thở dốc, có thể nghe thấy nhịp tim của nhau.

 

Tim tôi vẫn đập bình thường.

 

Tim anh ta như đang nhảy vũ điệu waltz, lên xuống không ngừng.

 

Nếu không phải anh ta dùng cơ thể của tôi, tôi sẽ nghi ngờ anh ta có bệnh tim bẩm sinh.

 

Có thể thấy rõ, má anh ta trắng bệch ửng đỏ, lông mi dài rung rinh.

 

“Phùng Dao Dao cô có phải con gái không, sao thô lỗ thế, nhẹ một chút…” 

 

Anh ta dùng giọng của tôi oán trách, nghe nũng nịu mềm mại, không giống như bất mãn mà giống như một lời mời gọi nào đó.

 

Tôi xấu hổ, gợi cảm như vậy sao? Hay vì Chu Yến dùng cơ thể của tôi, mới ngon miệng đến mức tôi không nỡ rời đi nhỉ.

 

Tôi thỏa mãn lau miệng, như kẻ đàn ông xấu xa cài quần bỏ đi, lắng nghe tiếng thông báo điểm tiến hóa trong đầu.

 

Lần này chỉ có mười điểm, có vẻ phải thấy m.á.u mới được nhiều điểm tiến hóa hơn.

 

“Ra ngoài mau!” Tai Chu Yến đỏ như muốn rỉ máu, lấy đồ trong nhà vệ sinh ném tôi.

 

Đau thật!

 

Ba ngày này, trong bếp, trong phòng ngủ, trên ban công… Ở mọi nơi trong căn hộ, đều có thể nghe thấy tiếng kêu giận dữ mềm mại của Chu Yến.

 

 

“Phùng Dao Dao cô có thôi đi không, vừa mới hôn xong đấy? Rốt cuộc cô muốn điểm tiến hóa, hay chỉ muốn chiếm tiện nghi của tôi?”

 

“Câm miệng!” 

 

Mỗi lần tôi đều nhanh chóng khóa môi anh ta lại, kết thúc hack trong ánh mắt phức tạp ngập tràn nước mắt của anh ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8