Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mẹ Chồng Hai Mặt
Chương 06

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:09:15 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn nữa, nếu tôi còn tranh cãi với Lâm Phong vào thời khắc như thế này, yêu cầu anh ta chở Diêu Lỵ về, tôi sẽ trông như kẻ vô nhân tính. Đó quả thực là mẹ anh ta, chứ không phải chó mèo ven đường.

 

Tôi ngừng tranh chấp với Lâm Phong.

 

Chỉ nhờ mẹ tôi đưa Tiểu Bảo về nhà mẹ đẻ để chăm sóc. Vì tôi phải đi làm, còn có một nhóm trẻ mẫu giáo khác, nên tôi cũng về nhà theo mẹ.

 

Tuy nhiên Diêu Lỵ lại bắt đầu khóc.

 

Ngày hôm sau, bà ta gọi điện thoại cho tôi, nói tôi chẳng những không cho bà ta gặp cháu trai, mà còn chê bà ta bị bệnh, không bằng lòng săn sóc bà ta.

 

Tôi bật cười: “Bà nghĩ cho kỹ, bà đã nói những gì với họ hàng và bạn bè của mình trong tiệc thôi nôi của Tiểu Bảo.”

 

Diêu Lỵ: “…”

 

Trong tiệc thôi nôi của Tiểu Bảo, họ hàng và bạn bè của bà ta trò chuyện, sau khi biết mẹ tôi đang chăm Tiểu Bảo, Diêu Lỵ không giúp chăm cháu trai, họ bèn hỏi Diêu Lỵ và ba chồng: “Hai người không giúp gì cả sao? Con dâu bà không có ý kiến gì à? Về sau gia đình sẽ khó ở chung đấy.”

 

Diêu Lỵ tưởng tôi đang tiếp đãi họ hàng nhà mình, không để ý đến bà ta.

 

Bà ta nói với giọng quang minh chính đại: “Đâu có luật nào quy định mẹ chồng nhất định phải chăm con dâu, giúp đỡ trông cháu đâu. Hơn nữa, tôi nào có chăm tốt bằng mẹ ruột nó, bọn họ là mẹ con, sao chăm không tốt được, dẫu có cãi vã, cãi xong vẫn là mẹ con thôi. Ngược lại nếu tôi chăm không tốt, lỡ như cãi nhau, đó sẽ là ghi hận suốt đời.”

 

Có đạo lý, tôi tán thành.

 

Nếu như bà ta không thêm một câu: “Vả lại, chúng tôi có cả con trai lẫn con gái, sau này cũng đâu trông cậy vào việc con dâu chu cấp phụng dưỡng cho chúng tôi, ở chung gì chứ?”

 

Tôi chưa đến nỗi khắc sâu đoạn văn này.

 

5.

Nhưng hiển nhiên, Diêu Lỵ đã nhanh chóng quên mất những lời thị phi này sau khi nói xong.

 

Ở đầu bên kia điện thoại mà bà ta còn không tha, thậm chí lật lại nợ cũ chuyện tôi bỏ về nhà trước trong đám tang ba chồng.

 

Đầu tiên nói tôi không giúp gì trong tang lễ của ba chồng, chỉ biết há miệng đi ăn chực, bị tôi phản bác một câu “Không phải bà nhất quyết bắt tôi phải đưa Tiểu Bảo đi cùng sao? Tôi phụ giúp rồi ai trông Tiểu Bảo?” sau khi về.

 

Bà ta tức giận nói: “Tống Duyệt, cô chính là ghét nhà chúng tôi, muốn cố ý làm nhà chúng tôi mất mặt. Lúc chôn cất ba chồng cô, cô vội vàng trở về, không muốn ở lại thêm dù chỉ một giây, khiến người trong thôn chê cười nhà chúng tôi, cưới được con dâu, nhưng lại chướng mắt nhà chúng tôi. Chẳng bì với con rể, chí ít con rể còn ở nhà thêm mấy ngày nữa.”

 

Bà ta dừng một chút: “Hiện giờ tôi ngã bệnh, đừng nói giúp nấu một bữa cơm, ngay cả đến nhìn một cái, đưa miếng nước cô cũng không bằng lòng.”

 

Tôi: “?”

 

Tôi thực sự đã nể tình cho bà ta vì mất chồng, cho bà ta quá nhiều thể diện!

 

Tôi cười khẩy: “Bà khoan vội thao túng để tôi về chăm sóc bà, mà nên xét lại mình trước đi, xem tại sao bà ở nhà chị gái, giúp chị ta trông nom hai đứa trẻ nhiều năm như vậy, kết quả bà vừa ngã bệnh, chị ta đã đuổi bà ra ngoài?”

 

Diêu Lỵ: “…”

 

Tôi: “Khi có ích thì bà là mẹ ruột. Đến lúc vô dụng, bà chẳng là gì cả, bà lại không biết xấu hổ mà tìm con gái người khác chăm sóc mình? Con gái nhà người khác mắc nợ bà à!”

 

Diêu Lỵ nghẹn họng.

 

Định nói gì đó lại bị tôi cúp máy ngang.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8