Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mẹ Chồng Hai Mặt
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:09:22 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhìn anh ta: “Mà thôi á? Ngoài việc mẹ anh có thể tự ăn cơm, những chuyện như bà ta không thể tự mặc quần áo, không thể tự tắm rửa, không thể tự đi vệ sinh, một chữ anh cũng không nhắc, bộ anh không dám nhắc tới à?”

 

Lâm Phong: “…”

 

Tôi: “Hơn nữa, trước đây mẹ anh đã từng nói qua, pháp luật không hề quy định mẹ chồng có nghĩa vụ chăm sóc con dâu, nên bà ta hẳn biết rõ, pháp luật cũng không quy định con dâu phải phụng dưỡng cho mẹ chồng.”

 

Thấy tôi kiên quyết không đồng ý, Lâm Phong nói thêm: “Vợ, đàn ông như anh chăm sóc mẹ thực sự rất bất tiện. Nếu chúng ta thuê bảo mẫu, một bảo mẫu tốt và có kiến thức điều dưỡng, giá tiền cũng tương đương như vậy, rất phí. Coi như anh đang cầu xin em, có được không?”

 

Tôi lạnh lùng nói: “Không được, anh tự cầm tiền này thuê bảo mẫu đi.”

 

Lâm Phong ngập ngừng một hồi, rồi xuống nước cầu xin việc khác: “Vậy em có thể kêu mẹ em quay về giúp chúng ta không? Anh và chị anh vẫn sẽ trả bảy ngàn. Mẹ em là người nhà của chúng ta, chúng ta sẽ an tâm hơn, mời bảo mẫu là người xa lạ, lúc chúng ta không ở nhà, chúng ta cũng không yên lòng nổi.”

 

Tôi: “?”

 

Tôi bỗng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong.

 

Khoan đã, anh ta lải nhải lâu như vậy, đây mới là điều anh ta muốn nói, muốn hỏi phải không?

 

Anh ta đúng là can đảm.

 

Anh ta tính kế tôi, tôi có thể không mắng anh ta, dù sao từ sau khi biết mẹ anh ta ngấm ngầm tính kế nhà tôi, tôi đã có ý định ly hôn với anh ta rồi.

 

Nhưng anh ta từ chối thừa nhận rằng mình cũng nghĩ như vậy.

 

Khi đó đầu óc tôi chắc có vấn đề, lại không muốn Tiểu Bảo trở thành con của gia đình đơn thân, Lâm Phong còn nói muốn vì Tiểu Bảo.

 

Cho nên tôi tự lừa mình dối người, cảm thấy anh ta thực sự không nghĩ như thế.

 

Những mưu tính kia chỉ là trí tưởng tượng của một bà lão góa chồng như mẹ anh ta.

 

Sự thật đã chứng minh, tôi quả thực mất trí mới tự lừa dối mình.

 

Kể từ khi tôi đưa mẹ về, mọi việc nhà đều đổ lên đầu hai chúng tôi, Lâm Phong trở nên mất kiên nhẫn với Tiểu Bảo.

 

Về đến nhà anh ta không có cơm nóng hổi để ăn, thậm chí còn bắt đầu nổi nóng với Tiểu Bảo.

 

Trước đây, dù đi làm về muộn thế nào anh ta cũng ôm Tiểu Bảo, mở miệng gọi con trai một cách trìu mến. Sau khi mẹ tôi về nhà, Tiểu Bảo tìm tới ôm anh ta, nhưng anh ta lại đẩy Tiểu Bảo ra với giọng điệu không tốt: “Tránh xa ba ra, mệt c.h.ế.t đi được, ai cũng giống như con, suốt ngày chỉ biết chơi, không biết thông cảm cho ba mình vất vả.”

 

Tất nhiên tôi biết anh ta không thực sự muốn mắng Tiểu Bảo, anh ta chỉ đang nói cạnh nói khoé, hy vọng sau khi tôi tan ca sẽ về nhà nấu cơm cho anh ta, hoặc gọi mẹ tôi đến.

 

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của anh ta, tôi đã tuyệt vọng với anh ta rồi.

 

Nhất là, anh ta ăn đồ ăn ngoài được vài ngày thì bắt đầu tố khổ với mẹ anh ta, khiến bà ta soi mói tôi.

 

Sau khi tôi chặn mẹ anh ta, anh ta còn vì mẹ mình mà tìm tôi cãi nhau.

 

Vậy mà tôi vẫn tin lời anh ta nói, cho rằng anh ta không biết và không đồng ý với mưu tính của mẹ mình, đầu óc tôi không phải ngu ngốc bình thường, mà là kẻ ngu xuẩn nhất trong lịch sử!

 

Vì lẽ này, tôi đã dự định ly hôn với anh ta từ một năm trước.

 

Tôi chỉ không muốn thấy ba mẹ không vui vì việc tôi ly hôn vào dịp Tết, nên định đợi qua hết năm rồi mới ly hôn.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8