Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Một ánh trăng tàn
Phiên ngoại Thác Bạt Luật(5)

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:18:35 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió thổi tung cửa sổ.

Cung nhân đã bị hắn điều đi. Hắn chuẩn bị đứng dậy đi đóng lại thì nàng tỉnh.

Ánh mắt Nguyệt Nương nhìn ra bên ngoài song cửa, nàng kêu lên: “A Luật.”

Lúc hắn nghĩ bệnh tình của nàng đã chuyển biến tốt, nàng lại nói tiếp: “Ta không cần nanh sói, chàng đừng tặng ta!”

Nanh sói!

Hắn nhớ rõ, Bùi Thừa Luật đã kéo mất cái nanh sói của hắn. Hắn cứ nghĩ đối phương đã vứt nó đi, không ngờ lại đưa cho nàng.

Thì ra hắn đã sớm ở bên cạnh nàng.

Nàng cứ nhìn về cửa sổ mà nói chuyện, nhưng ngoài kia vốn dĩ không có ai.

Nàng đứng dậy tự trang điểm cho mình, búi tóc thành bộ dáng của một cô nương, sau đó vui sướng chạy ra ngoài.

Hắn cố gắng ôm lấy nàng. Hắn biết đây là hồi quang phản chiếu, nhưng hắn vẫn muốn giữ nàng ở lại.

Thiên tử giận dữ, xác c.h.ế.t trôi ngàn dặm.

Hắn rống giận về phía cửa, cấm quân sát khí đầy người cũng vây quanh tầng tầng quanh điện Trường An, tựa hồ muốn đuổi yêu ma quỷ quái đến bắt nàng đi.

Cách này hình như hữu dụng. Nàng bình tĩnh lại, để mặc hắn ôm về giường.

Nhưng hơi thở của nàng ngày càng yếu ớt, thân thể cũng ngày càng lạnh.

Hắn chỉ có thể gọi nàng hết lần này đến lần khác: “Nguyệt Nương.”

Đêm cuối cùng ở Bắc Lương đó, nàng nói nàng đang nhìn ánh trăng, nhưng nàng không biết hắn đã xem nàng là ánh trăng của hắn.

Hắn lớn lên từ trong vũng bùn lầy, ngay cả hắn cũng chê bản thân bẩn, hắn không tin bản thân cũng sẽ có một ánh trăng sáng cho riêng mình.

Chờ đến lúc hắn muốn nắm lấy ánh trăng sáng kia, tất cả đã quá muộn.

Cuối cùng nàng cũng trợn mắt nhìn hắn, miệng than thở.

Hắn nghe không rõ, sau đó hắn kề tai sát bên môi nàng cuối cùng cũng nghe nàng nói: “Ta không thích chịu khổ, ta chỉ thích ăn đồ ngọt.thôi.”

Sau câu này, nàng trút hơi thở cuối cùng.

Khóe môi nàng còn vương nụ cười, không biết là ai đã mang đồ ngọt cho nàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8