Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Một ánh trăng tàn
Chương 5-6

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:18:42 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người trong lòng hắn tên Phùng Ngọc Nhi, gần đây được triệu hồi từ nơi lưu đày.

Phu quân của Phùng Ngọc Nhi c.h.ế.t vì bệnh, để lại cô nhi quả phụ.

Phu quân của nàng ta là đại ca của Thác Bạt Luật, Tiên Thái tử Bắc Lương. Vì chọc giận Hoàng đế Bắc Lương mà bị phế truất rồi lưu đày ở biên quan.

Nếu không xuất hiện biến cố năm đó thì bây giờ nàng ta chính là Thái tử phi, sau này chính là Hoàng hậu.

Nhưng vận mệnh trêu ngươi, bây giờ nàng ta chẳng có gì cả.

Vốn dĩ thân phận của ta không dễ gặp nàng, nhưng Hoàng hậu lại tuyên ta đến, ta không thể không đi.

Hoàng hậu còn để ta mặc vũ y màu đỏ, cũng là bộ vũ y mà lúc trước Phùng Ngọc Nhi thích nhất.

Vì thế ta một thân áo hồng, Phùng Ngọc Nhi một thân áo trắng, chúng ta cùng xuất hiện tại cung yến.

Đây là lần đầu tiên ta thấy nàng ta, đúng là hai ta có vài phần giống nhau.

Nhưng chúng ta cũng có những điểm khác biệt. Nàng ta là người Bắc Lương, vóc dáng cao hơn ta. Còn ta là người Nam Đường, khuôn mặt nhu hòa hơn nàng ta.

Thác Bạt Luật thấy bộ dáng ta như vậy, cái nhìn lạnh lẽo trong mắt hắn như tụ thành vô số lưỡi đao phóng về phía ta.

“Tống ngự nữ, ngươi nhảy một điệu trợ hứng đi.” Hoàng hậu hạ lệnh.

Tuy ta là ngự nữ nhưng cũng chỉ là người trong hậu cung. Nhảy múa trước mặt người khác đúng là đang làm nhục ta.

Hoàng hậu là mẹ ruột của Thác Bạt Luật, trước kia còn thấp hơn ngự nữ. Bà vì Thác Bạt Luật và cầu thú Phùng gia Phùng Ngọc Nhi, nhưng Phùng gia lại gả Phùng Ngọc Nhi cho Tiên Thái tử.

Suy nghĩ của Hoàng hậu cũng dễ hiểu. Bà muốn làm nhục Phùng Ngọc Nhi thông qua ta, dù sao dáng vẻ của ta và nàng ta cũng giống nhau.

Sắc mặt Phùng Ngọc Nhi trắng bệch, thân thể lung lay như sắp ngã.

Hoàng hậu thúc giục ta nhảy múa. Lúc ta chuẩn bị lắc lư tay áo, Thác Bạt Luật quát ta: “Lui ra!”

Quần thần không vừa mắt ta từ lâu, nay thấy ta bị Thác Bạt Luật quát như vậy, ánh mắt nhìn ta đầy trào phúng.

Sau khi dứt tiếng quát, Phùng Ngọc Nhi té xỉu trên mặt đất.

Thác Bạt Luật vội vàng ôm nàng ta đứng dậy, sải bước đi ra ngoài.

Ta lại bị Thác Bạt Luật cấm túc.

Hắn không đến chỗ ta nửa tháng liên tục.

Nhóm cung nhân tức giận với ta, chỉ cho ta ăn đồ thừa, còn châm biếm chửi rủa ta.

Hai cống nữ Nam Đường lén lút đến thăm ta. Các nàng nói cho ta biết, sau khi Phùng Ngọc Nhi ngất xỉu vẫn luôn ở lại tẩm cung của Thác Bạt Luật. Hắn ta chắc sẽ lập nàng ta làm Thái tử phi.

“Bắc Lương đúng là không biết lễ nghi. Nếu là ở Nam Đường chúng ta, tiểu đệ thú tẩu tử nhất định sẽ bị mọi người chê cười.”

“Nhưng Nguyệt Nương phải làm sao bây giờ? Nếu Phùng Ngọc Nhi trở thành Thái tử phi, nàng ta nhất định sẽ không tha cho ngươi.”

“Đúng vậy, một núi không thể chứa hai hổ.”

Ta cười, ta mà là hổ gì chứ, ta chỉ là một thế thân muốn vứt bỏ lúc nào cũng được.

Ta không thể để bản thân bị vứt bỏ.

Cống nữ bị quyền quý Bắc Lương vứt bỏ chỉ có một kết cục duy nhất, phải trở thành quân kỹ.

Ta không muốn trở lại nơi đó.

Có một cống nữ ta quen đã c.h.ế.t ở đó, thân dưới nứt toạc ra mà chết.

Ta đã thấy t.h.i t.h.ể của nàng, tứ chi của nàng bị bẻ gãy, mềm oặt như một cành liễu.

Buổi tối, ta trèo tường đến tẩm điện của Thác Bạt Luật. Cái này là ta học được từ Thừa Luật.

Ta đã hỏi trước, Phùng Ngọc Nhi được hắn chăm sóc trong đây mấy ngày, hôm qua mới trở về Phùng gia.

Một tiếng trống vang lên, ta ở trên tường trượt ngã xuống, cấm quân bao vây ta.

Thác Bạt Luật nhìn thấy ta, mày nhíu chặt lại: “Ngươi trèo tường làm gì?”

Ta xoa cái chân đau, khẽ nói: “Nô tỳ muốn… muốn gặp điện hạ.”

Ta không nói dối.

Ta muốn thấy hắn, muốn gặp hắn đến mức phát điên.

Ta không kìm được mà ôm lấy hắn, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “A Luật.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8