Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Một ánh trăng tàn
Chương 7-8

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:18:43 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đúng như dự đoán, Thác Bạt Luật đẩy ta ra, xoay người trở về phòng: “Đưa nàng ta quay về.”

Ta ôm chặt eo hắn từ phía sau: “Điện hạ đừng đuổi nô tỳ.”

Ta cảm nhận rõ ràng thân thể hắn cứng lại một chút. Mặc dù vẫn đẩy ta ra như trước, nhưng lần này lại không mạnh tay như lúc nãy.

Dù sao ba năm nay ta ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn, cũng là vì những lúc hiểm nguy có thể khiến hắn thương hại ta một chút.

Hắn liếc nhìn ta, thấy ta không mang tất. Dù vẫn đuổi ta đi nhưng lại cho ta một đôi giày.

Ta cá là ta đã thắng.

Mẫu thân nói đúng, mặt dày mới có thể hạ gục người khác.

Năm đó, mẫu thân ta cũng là một người mặt dày như thế mới khuất phục cha ta, đệ nhất hồ lô lạnh lùng, thành thân với bà, cuối cùng còn sinh ra năm đứa con.

Hôm sau, trong ngoài cung truyền tin ta nửa đêm trèo tường đi gặp Thác Bạt Luật. Hơn nữa quần áo trên người ta đơn bạc, đi chân trần đến trước mặt hắn.

Người trong cung chế giễu ta vì dụ dỗ hắn mà không từ thủ đoạn, quan viên ngoài cung lại châm biếm ta không biết liêm sỉ.

Liêm sỉ là gì? Có thể cứu sống ta sao?

Lúc Phùng Ngọc Nhi đến cũng là lúc ta đang ở trong phòng vẽ Thừa Luật.

Không biết vì sao, bây giờ ta có lúc muốn nhớ đến chàng nhưng lại không thể lập tức nhớ lại hình dáng của chàng nữa.

Giống như ta đang dần quên mất chàng vậy.

Trên chân ta còn đang mang giày mà đêm qua Thác Bạt Luật cho. Tuy không mang vừa chân nhưng ta cũng không cởi ra.

Vì đôi giày này mà cung nhân đưa đồ ăn nóng hổi đến cho ta, còn mang đến sữa bò.

Phùng Ngọc Nhi đứng ở cạnh bàn. Hôm nay nàng ta mặc một bộ xiêm y hồng phấn, trông rất kiều mỵ.

Ta thỉnh an với nàng ta.

Phùng Ngọc Nhi tinh tế đánh giá ta một phen: “Ngươi thật sự rất giống ta. Nhưng bây giờ ta đã trở về, ngươi ở lại đây cũng sẽ c.h.ế.t mà thôi.”

Nữ tử Bắc Lương quả nhiên hào sảng, nói chuyện không thèm quanh co lòng vòng.

Ta không nói gì.

Nàng ta cầm lấy bức tranh ta vẽ Thừa Luật rồi nhìn: “Nghe nói cống nữ các ngươi ngày trước cũng là nữ tử thế gia. Ta có thể giúp ngươi quay về Nam Đường, để ngươi đoàn tụ cùng phụ mẫu.”

Ta lắc đầu, lớn tiếng nói: “Ta là người của Thái tử điện hạ. Ta thích Thái tử điện hạ. Ta sẽ không đi đâu cả.”

Vừa dứt lời, người hầu hạ bên người Thác Bạt Luật tiến vào, nói sứ thần Nam Đường dâng cống phẩm hàng năm sẽ rời đi. Đêm nay trong cũng sẽ làm cung yến tiễn đưa, bảo ta đến đó nhảy một khúc.

Ta vui sướng đồng ý, nở nụ cười nhìn Phùng Ngọc Nhi: “Vương phi cũng thấy đó, điện hạ thời thời khắc khắc đều muốn gặp thiếp thân.”

Phùng Ngọc Nhi lạnh lùng liếc ta một cái, sau đó phất tay áo rời đi.

Ta đương nhiên muốn quay về, nhưng không phải nhờ vào nàng ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8