Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Một ánh trăng tàn
Chương 10-11

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:18:45 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lờ mờ sau tấm rèm che, cảm xúc Thác Bạt Luật sôi sục.

Khuôn mặt run rẩy khiến ta nhớ đến Thừa Luật bị treo trên tường thành.

Khi gió bắc lạnh thấu xương thổi tới, thân thể Thừa Luật cũng lung lay.

Bách tính mắng chàng, đồ ăn thối hay vật dơ cũng ném hết lên người chàng, chỉ ước gì được ăn thịt rút xương chàng.

Chàng cúi đầu, m.á.u đã chảy hết từ lâu.

Ta đứng trong đám người, nhìn thấy chàng của năm mười bảy tuổi dần dần thối rữa.

Thác Bạt Luật nói chính hắn đã truyền ra tin tức giả. Nhưng bốn năm trước triều đình Nam Đường lấy ra vô số phong thư, nhất mực thề thốt chuyện Bùi gia thông đồng với địch là sự thật.

Bùi gia lấy m.á.u mà thề chưa từng phản bội Nam Đường.

Tổ phụ ta và phụ thân đặt ra nghi vấn cũng bị thiên tử liệt vào đồng đảng, tru di cửu tộc.

Ta vốn tưởng rằng mọi chuyện là do có kẻ gian hãm hại.

Bây giờ đã rõ, hung thủ thật sự chính là Hoàng đế Nam Đường.

Là vị Hoàng đế mà Lâm gia phí hết tâm huyết, Bùi gia dù liều mạng cũng phải bảo vệ.

Sau đó, triều đình vì cống nạp hàng năm mà tăng thuế má, dân chúng khổ không tả nổi.

Bắc Lương muốn năm nghìn nữ tử, năm nghìn người Nam Đường phải sinh tử biệt ly.

Mà ta bị nha bà bỏ mê dược bán cho một hộ gia đình, thay cho nữ nhi Nguyệt Nương của bọn họ trở thành cống nữ.

Năm nghìn thiếu nữ chúng ta bị Nam Đường đưa đến đây.

Khi đó triều đình nói bọn họ đang nuôi dưỡng tinh nhuệ, lấy lại non sông tươi đẹp bị Bắc Lương cướp mất.

Ba năm sau đó, năm ngàn thiếu nữ này dùng thân thể dệt thành hương thơm dịu dàng ngăn cản nam nhân Bắc Lương xuôi về nam.

Nhưng hiện tại, năm nghìn cô gái không biết đã có bao nhiêu hồn nằm lại tại Bắc Lương, mà Nam Đường vẫn còn sống trong mơ màng.

Các nàng không có hy vọng.

Vĩnh viễn không có hy vọng.

Ta quay đầu nhìn ánh trăng sáng bên ngoài cửa sổ.

Ngày Lâm gia bị xét nhà, ánh trăng cũng lạnh lẽo như vậy.

Ta ham chơi mãi không chịu về nhà, thế nên mới tránh được một kiếp.

Rõ ràng ta đã trốn ở trong góc tối, nhưng mẫu thân vẫn nhìn thấy ta.

Bà lắc đầu với ta, ý bảo ta nhất định không được đi ra ngoài.

Ta vội vàng chạy đi tìm Thừa Luật. Ta nghĩ chàng có thể cứu phụ thân mẫu thân ta. Nhưng tướng quân phủ của chàng đã m.á.u chảy thành sông từ lâu.

Ngày cuối cùng ta thấy đại tỷ tỷ, t.h.i t.h.ể của tỷ ấy bị ánh trăng chiếu đến mức trắng bệch.

Kẻ xấu mang t.h.i t.h.ể của tỷ tỷ đến bãi tha ma, khinh nhờn t.h.i t.h.ể của tỷ ấy.

Bọn chúng nói tỷ là Hoàng hậu, cho dù chỉ còn một khối thi thể, chỉ cần bọn chúng làm một lần cũng xem như được làm hoàng đế một lần.

Nữ nhân Lâm gia chúng ta, vậy mà lại rơi vào kết cục thế này.

Ta phải về nhà.

Ta phải báo thù, sau đó đoàn tụ với gia đình.

“Nhìn gì vậy?” Thác Bạc Luật nắm lấy cằm ta, ép ta nhìn hắn.

Hắn đúng là kỳ lạ.

Từ trước đến nay, những lúc hoan ái cùng ta, hắn luôn muốn che khuất ánh mắt của ta. Nhưng gần đây hắn lại muốn ta nhìn hắn.

Nay người trong lòng hắn đã trở lại, có lẽ hắn cũng không cần giữ ta lại nữa.

Nhưng ta bây giờ còn ở bên cạnh hắn. Ta nghĩ có lẽ đúng như lời hắn nói, lúc trên giường ta cũng thú vị. Chắc là Phùng Ngọc Nhi không sánh được.

Ta dùng ngón tay che đi vết thương trên cằm hắn, trả lời: “Đang ngắm trăng.”

Ngắm ánh trăng này, một lần cuối cùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8