Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Một ánh trăng tàn
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:18:48 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc ta nhìn thấy Thác Bạt Luật đã là ngày thứ hai sau khi tiến cung.

Bắc Lương thế như chẻ tre, m.á.u chảy thành sông, người c.h.ế.t đói đầy đất.

Vậy mà Chu Nguyên Dật còn ca múa mừng cảnh thái bình, chán ghét cảnh trong cung, muốn ra ngoài cung tìm cảnh mới mẻ.

Ta mài trâm cực kỳ sắc bén, luyện tập đ.â.m thủng cổ họng người khác hơn một nghìn lần.

Ta không biết lúc này Chu Nguyên Dật vì mạng sống mà đã xưng thần với Bắc Lương, đã đón Thác Bạt Luật vào cung rồi.

Lúc tiền điện hiến vũ, Chu Nguyên Dật còn đang vô cùng vui vẻ đuổi bắt với vũ nữ.

Tất cả sự chú ý của ta đặt lên trên người Chu Nguyên Dật, ta không thấy Thác Bạt Luật.

Ta và Chu Nguyên Dật chơi đùa vui vẻ ầm ĩ.

Có lẽ do ba năm nay ta đã thay đổi quá nhiều, Chu Nguyên Dật lại không nhận ra ta là muội muội của cố thê tử.

Chu Nguyên Dật ôm ta vào lòng, khen ta eo mềm người thơm, là vưu vật của thế gian.

Ta cười duyên dáng, rút cây trâm trên đầu xuống, dùng toàn lực đ.â.m vào cổ Chu Nguyên Dật.

Có người bắt được cánh tay của ta, sau đó ta bị hất mạnh ngã xuống đất.

Chỉ một chút nữa thôi, ta đã có thể g.i.ế.c Chu Nguyên Dật.

Ta thất bại rồi.

Ta không cam lòng giãy dụa, liều mạng bò về phía Chu Nguyên Dật.

Dù cắn hay gặm, ta cũng muốn lấy một miếng thịt của hắn ta xuống.

Sau đó ta lại thấy Thác Bạt Luật. Hắn ngồi ở phía Bắc, ánh mắt lạnh lùng, vừa áp bức vừa thô bạo.

Ta không bao giờ ngờ được lại gặp hắn một lần nữa. Ta không kịp chuẩn bị thì hắn đã bất ngờ xuất hiện trước mắt ta.

Hắn to lớn như vậy, sao ta lại không thấy hắn?

Có người nhanh chóng nhảy ra, chính là Tề Văn mà ta tưởng đã chết.

“Bệ hạ, quả nhiên nàng ta đã đến, thần không lừa ngài.”

“Nàng ta chính là hôn thê của Bùi Thừa Luật, cũng là thanh mai trúc mã của gã. Nàng ta đến đây với ngài là vì…”

Âm thanh ton hót của Tề Văn còn chưa dứt, Thác Bạt Luật đã một kiếm xuyên qua tim y.

Chu Nguyên Dật sợ đến mức liên tục lui về phía sau, đám vũ nữ la hét chói tai rồi chạy trốn.

Thác Bạt Luật cầm kiếm đi đến trước mặt ta, dùng mũi kiếm nâng cằm ta lên: “Thì ra tên của ngươi không phải Tống Nguyệt Nương.”

Mùi m.á.u trên kiếm khiến ta buồn nôn, ta cố nhịn lại: “Phải, tên ta không phải Tống Nguyệt Nương. Ta họ Lâm, tên Lâm Uyển Xu.”

“Lâm Uyển Xu.” Hắn cúi người, đôi môi mỏng ghé sát vào tai ta: “Lúc chúng ta hoan ái, A Luật trong miệng ngươi là Bùi Thừa Luật?”

Ta đáp lại hắn: “Đúng vậy. Ngươi g.i.ế.c ta đi.”

Ta ám sát Chu Nguyên Dật thất bại, kết cục nhất định chỉ có thiên đao vạn quả.

Thác Bạt Luật g.i.ế.c người gọn gàng nhanh nhẹn, hy vọng hắn có thể cho ta một cái c.h.ế.t sảng khoái.

Nhưng mùi m.á.u của Tề Văn rất nồng, ta không nhịn được đến lúc bị hắn c.h.ặ.t đ.ầ.u thì đã nôn mửa.

Trong lúc đau khổ, ta nghe hắn nói: “Giết ngươi thì lại hời cho ngươi quá. Ngươi từ đâu đến thì quay lại chỗ đó đi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8