Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nàng thơ của riêng anh
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:29:59 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trạm dừng thứ hai tôi đưa Thẩm Từ đến là một quán mì nhỏ cách viện nghiên cứu của chúng tôi không xa.

 

Lúc đó anh không quan tâm đến mùi vị, nhưng sau khi ăn xong anh mới nhận ra món mì này ngon đến mức nào! Tội nghiệp chàng trai, đã bỏ lỡ mĩ vị trần gian bao nhiêu năm nay!

 

Mục đích đưa anh đến đây cũng rất rõ ràng, đó là để nghe cuộc trò chuyện của những thực khách xung quanh trong khi ăn.

 

Ban đầu Thẩm Từ còn không hiểu rõ mục đích của tôi, sau khi nghe đủ loại cuộc trò chuyện, anh ấy ngạc nhiên nhìn tôi: “Mọi người trong viện nghiên cứu của cô đều có tinh thần không bình thường à?”

 

“Không phải tinh thần không bình thường. Làm gì có người nào đi làm mà đôi lúc không điên tiết cơ chứ?”

 

Một lúc sau, một cô gái tiến đến bàn của chúng tôi. Bởi vì tôi và Thẩm Từ ngồi cạnh nhau nên cả hai chúng tôi đều cho rằng đây là fan cuồng của anh!

 

Đầu của Thẩm Từ đội chiếc mũ nhọn lại cúi xuống, cảm giác như sắp bị hạ xuống tận vào trong bát. Bát mì đó vẫn còn ăn được không? Thật là lãng phí!

 

Thẩm Từ ngồi bên cạnh tôi cố gắng né tránh, sợ bị nhận ra sẽ gây náo loạn. Tôi thấy vậy cũng chỉ biết cười mà không nói gì hơn.

 

Cuối cùng cô gái đó cũng đến bàn của chúng tôi và ngồi xuống đối diện hai chúng tôi.

 

Tôi cảm thấy Thẩm Từ đã chuẩn bị sẵn bài phát biểu, nhưng lại không cho anh cơ hội phát biểu.

 

“Đàn chị, kết quả thí nghiệm có khác với những gì viết trong giấy không? Số liệu sai hay phương pháp sai? Không phát hiện ra à!”

 

“Khởi động lại phần mềm thì thế nào?”

 

“Đó là một phương pháp hay. Em sẽ thử khi quay lại!”

 

Cô gái quay đi rất nhanh, nhanh đến mức Thẩm Từ còn chưa hoàn toàn tiếp nhận tình huống vừa rồi.

 

Tôi thấy tai anh ấy lại dần đỏ lên. Có lẽ vừa rồi anh ấy đang xấu hổ.

 

Thẩm Từ mất tự nhiên mà hắng giọng, sau đó giả vờ thờ ơ đổi chủ đề: “Lát nữa đưa tôi đến viện nghiên cứu của cô đi, xem cuộc sống thường ngày của các nhà nghiên cứu của an.”

 

“Không thể.”

 

“Tại sao? Tôi sẽ cẩn thận để không bị người khác chú ý.”

 

“Bởi vì một số việc trong viện của chúng tôi là bí mật.”

 

“……..”

 

“Có khả năng anh sẽ chuyển từ làm bên giải trí sang làm kênh hợp pháp đấy.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8