Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngày Xưa Nha Hoàn, Hôm Nay Nữ Tướng
Chương 02

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:32:49 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng là tiểu thư, còn ta là nha hoàn, nàng luôn miệng nói mọi người đều bình đẳng, nhưng nếu ta thực sự làm nàng phật lòng, nàng sẽ trừ tiền lương tháng của ta.

 

Sau khi phá hoại mối hôn sự của ta, tiểu thư bắt đầu tích cực khuyên ta đi tòng quân cùng nàng.

 

Nàng nói: “Đan Quế, ngươi biết võ công, không nên bị vây hãm ở trong nhà, mà nên vang danh trên chiến trường như Hoa Mộc Lan.”

 

Quả thật ta có biết võ công.

 

Trước khi cha ta lâm bệnh, ông là một võ sư mãi nghệ trên giang hồ, ta theo ông học suốt nhiều năm trời.

 

Chẳng may về sau ông ngã bệnh, để có tiền mua thuốc, ta đành phải bán mình vào nhà quan lại làm nha hoàn.

 

Ở kiếp trước, tiểu thư hoàn toàn đã thuyết phục được ta.

 

Ta lặng lẽ rời khỏi nhà cùng tiểu thư, đến nơi biên cương.

 

Lúc xuất phát tiểu thư tràn ngập lòng tin.

 

Nàng nói trong đầu nàng chứa rất nhiều binh pháp, ghi nhớ mười trận chiến lớn với lối lấy ít thắng nhiều, các tướng sĩ chắc chắn sẽ nghĩ nàng là nữ tướng tinh trời sinh.

 

Kết quả khi đến biên cương, lý tưởng cao cả của tiểu thư lập tức tan thành mây khói.

 

Bầu trời bên ngoài phía Bắc Trường Thành mịt mù cát bụi, hở tí là nổi bão cát, tóc và mặt của mọi người đều dính đầy bụi bặm, nhưng bởi vì nguồn nước khan hiếm nên mỗi tháng chưa chắc đã được tắm một lần.

 

Chứ đừng nói ăn màn thầu ngũ cốc khô cứng và ngủ ở lều chung toàn mùi mồ hôi.

 

Tiểu thư không chịu nổi.

 

Nàng rất muốn quay về, nhưng điều duy nhất có thể níu chân nàng tiếp tục ở lại biên cương chính là nghe nói Thái tử đang giám sát quân đội ở đây.

 

Nàng đỏ mặt lay nhẹ ta: “Đan Quế, ngươi nói xem, nếu ta gặp được Thái tử ở đây, ta nên nói gì đầu tiên để thu hút sự chú ý của Thái tử?”

 

Kết quả còn chưa gặp được Thái tử, đã gặp phải đám thổ phỉ sa mạc trước.

 

Đó là một đêm không trăng, đám thổ phỉ tập kích doanh trại của bọn ta.

 

Đội trưởng bảo bọn ta cầm vũ khí lên, trốn vào chỗ tối: “Tuyệt đối đừng chạy lung tung!”

 

Thế nhưng tiểu thư không nghe, nhất quyết bỏ chạy.

 

Nàng sợ vỡ mật, chạy như thỏ con bị giật mình, phóng thẳng một đường đến sa mạc lớn hoang vắng.

 

Ta không thể không đuổi theo nàng.

 

May mắn thay, bọn ta gặp phải một cơn bão cát, trận bão cát này khiến đám thổ phỉ không phát hiện ra bọn ta.

 

Tuy nhiên khi cơn bão cát qua đi, bọn ta chẳng may bị lạc trong sa mạc.

 

Cái nắng bỏng rát dường như muốn thiêu đốt người khác.

 

Cả hai bọn ta đều biết rõ rằng nếu như không có nguồn nước, bọn ta sẽ bỏ mạng sớm thôi.

 

Ngay lúc này bọn ta gặp phải nhóm thổ phỉ sa mạc.

 

Sau khi thủ lĩnh của đám thổ phỉ phát hiện bọn ta là hai nữ nhân chân yếu tay mềm, hắn nói có thể cho bọn ta nước với điều kiện bọn ta phải trở thành áp trại phu nhân của hắn.

 

Tiểu thư nghênh cổ, thà c.h.ế.t chứ không chịu khuất phục.

 

Có lẽ nàng nóng đến mức mất trí, ta nghe thấy nàng nhỏ giọng thì thầm, nói gì mà nàng là nữ chính, nếu không còn trong sạch thì sao có thể làm nữ chính được nữa.

 

Ta không biết trong sạch là gì, chỉ biết rằng ta muốn sống.

 

Thế nên ta đứng lên và đồng ý với đám thổ phỉ.

 

Đám thổ phỉ coi như kẻ trộm cướp cũng có đạo lý, chúng thực sự cho bọn ta hai thùng nước, sau đó muốn bắt ta về.

 

Ta đưa nước cho tiểu thư, bảo nàng đi về phía Đông, đến lúc đó ta sẽ tụ họp với nàng.

 

Đến đêm, ta nhân lúc thành hôn với thủ lĩnh của đám thổ phỉ đã chuốc say hắn, rồi bỏ trốn.

 

Ta chạy thẳng một đường, cuối cùng cũng tìm được tiểu thư.

 

Nào ngờ phát hiện tiểu thư đã dùng hết nước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8