Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngày Xưa Nha Hoàn, Hôm Nay Nữ Tướng
Chương 07

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:32:54 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện tại tốt rồi, dại dột theo dõi ngài ấy suốt chặng đường, ngược lại bị Thái tử phát giác, trở thành thích khách.

 

Ta há to miệng.

 

Nếu như ta nói với ngài ấy, không có ai phái ta đến, mọi việc đều do một mình ta gây nên.

 

Nghe giống như lời thoại tiêu chuẩn của một thích khách, cảm giác như nói xong câu này sẽ là lập tức cắn lưỡi tự sát.

 

Nhưng quả thực không có ai phái ta đến…

 

Ta quyết định ăn ngay nói thật: “Dân nữ biết được tối nay có người muốn ám sát Thái tử điện hạ, cho nên tới đây bảo vệ…”

 

Nói xong ngay cả ta cũng cảm thấy lời mình nói thật hoang đường.

 

Ta là ai, cấp bậc bao nhiêu, ta xứng bảo vệ Thái tử sao?

 

Quả nhiên, giọng điệu của Thái tử mang theo một tia do dự: “Đêm nay có người muốn ám sát Cô? Làm sao ngươi biết được loại tin tức này?”

 

Ta rất muốn nói rằng mình trùng sinh, nhưng sẽ không ai tin điều đó.

 

Tuỳ tùng bên cạnh thấy ta im lặng, trực tiếp rút kiếm kề vào cổ ta: “Nói!”

 

Ta thật sự không thể nói nổi, chợt nhớ tới xưa nay trong cung luôn tin vào thiên tượng, thế là ta nảy ra ý tưởng: “Có, có tiên nhân báo mộng…”

 

Thái tử cười: “Ồ?”

 

“Tiên nhân kia có nói cho ngươi biết, ai muốn g.i.ế.c Cô không?”

 

Toàn thân ta đổ mồ hôi lạnh.

 

Bị ép đến mức này, nếu ta nói không biết, e rằng bọn họ sẽ không tin.

 

Nhưng ta thực sự không biết.

 

Tuỳ tùng dùng d.a.o giữ chặt ta nói: “Điện hạ, nữ tử này sợ ám sát bị phát hiện, mới cố tình thêu dệt vô cớ, chi bằng mau chóng g.i.ế.c nàng ta.”

 

Có lẽ hoạ lớn sắp ập xuống đầu, ta chợt cảm thấy phúc đến thì lòng cũng sáng ra, trong đầu đột nhiên thông suốt.

 

Ta nhớ tới ở kiếp trước, sau hội Hoa đăng, ta không bao giờ gặp lại Tô tiểu thư nữa.

 

Phủ Thừa tướng vô cùng lừng lẫy bỗng nhiên suy tàn sau hội Hoa đăng, người của Tô gia bị c.h.é.m đầu, mấy trăm con người trong phủ không còn sót lại một ai.

 

Tội nghiêm trọng đến mức nào, mới liên lụy đến cửu tộc như thế?

 

Ta quyết định đánh cược một lần:

 

“Là Tô Thừa tướng! Tiên nhân trong mộng nói, người muốn ám sát Thái tử chính là Tô Thừa tướng!”

 

Ta còn chưa dứt lời, vẻ mặt của Thái tử đã biến sắc.

 

Khuôn mặt của tuỳ tùng chĩa kiếm vào cổ ta cũng thay đổi.

 

Chỉ trong tích tắc, hắn thả ta xuống, vung kiếm lao về phía Thái tử.

 

Hoá ra thích khách không hề trốn trong đám đông!

 

Người ám sát Thái tử, chính là một trong hai tên tuỳ tùng đi theo bên cạnh ngài!

 

Ta nhào tới ngay tức khắc, gắt gao dùng xương đòn công mà phụ thân ta đã dạy, kẹp chặt hai tay của tên thích khách.

 

Hắn liều mạng giãy giụa, sau khi phát hiện không thể thoát ra được, hắn lập tức cắn ám tiêu trong miệng.

 

Tiếng ám tiêu tương tự vang lên ngay từ khắp mọi ngóc ngách.

 

Thích khách không lẻ loi một mình, đội của hắn đã mai phục bốn phía!

 

Nhìn thấy mười mấy bóng người xuất hiện trên mái hiên xung quanh, Thái tử không chút hoảng sợ.

 

Ngài lôi Xuyên Vân Tiễn từ tay áo ra, đầu mũi tên bay thẳng lên bầu trời, biến thành pháo hoa nổ vang.

 

Đây là đạn báo hiệu, ám vệ của Đông Cung nhìn thấy tín hiệu sẽ chạy đến ngay.

 

Nhưng trước đó…

 

Thái tử nhìn ta và nói: “Võ công của ngươi không tệ, có thể chiến đấu cùng nhau không?”

 

Sự bình tĩnh của ngài ấy đã lây nhiễm cho ta, ta cất giọng nói: “Có thể!”

 

Thái tử ném cho ta một thanh kiếm, nghĩ đến điều gì, lại ném cho ta một khối ngọc bội.

 

“Lỡ như bị tách ra, hãy mang nó đến tìm ta.”

 

2.

Trong đêm tối, mùi m.á.u tanh dần dần nồng nặc.

 

Ta không nhớ mình đã trốn thoát khỏi vòng vây của đám thích khách như thế nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8