Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngày Xưa Nha Hoàn, Hôm Nay Nữ Tướng
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:33:02 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10.

Ban đầu tiểu thư rất sợ hãi, sợ đám thổ phỉ này sẽ dùng vũ lực để chiếm giữ nàng.

 

Sau khi phát hiện ra đám thổ phỉ này thực chất cũng có đạo đức, giao dịch công bằng xong sẽ không ép buộc, nàng trái lại trở nên mạnh mẽ hơn.

 

“Phì, ta là Thái tử phi tương lai, sao có thể dùng sự trong sạch của mình chỉ để đổi lấy hai thùng nước?”

 

Nàng cho rằng tiết lộ thân phận sẽ khiến đám thổ phỉ sợ hãi, chủ động đưa nàng về.

 

Không ngờ đám thổ phỉ không hề tin, cất tiếng cười lớn.

 

“Nàng ta là Thái tử phi?”

 

“Vậy ông đây chính là Hoàng đế của Tây Vực Thập Lục Quốc!”

 

Đám thổ phỉ không vội, bọn hắn có mang theo đồ dùng, dựng lều vải lên, uống rượu và chơi bài bên trong, vô cùng vui vẻ.

 

Có người thậm chí còn cố tình lắc ấm sau khi uống hả hê: “Ngon quá! Thật sảng khoái!”

 

Tiểu thư càng lúc càng khát nước.

 

Nàng chuyển đến bên cạnh ta.

 

“Đan Quế, ngươi không khát à…”

 

Ta thờ ơ nói: “Ta vẫn ổn.”

 

Môi của tiểu thư đã chảy máu, nàng không nhịn nổi nữa: “Đan Quế, trước đó là do ta hiểu lầm ngươi, lâu nay ta vẫn coi ngươi như tỷ muội ruột, ngươi không thể cứ trơ mắt nhìn ta bị đám thổ phỉ cao lớn thô kệch này cưỡng chiếm, mất đi sự trong sạch được?”

 

Ta nói: “Bọn họ không cưỡng hiếp, ta cảm thấy họ là những người rất tốt, chỉ cần không cần nước của họ thì họ sẽ không làm loạn.”

 

Thấy ta vẫn chưa hiểu ám hiệu của nàng, tiểu thư trở nên gấp gáp:

 

“Nhưng ta sắp c.h.ế.t khát rồi!”

 

“Đan Quế, ngươi là nha hoàn của ta, nha hoàn nên trung thành bảo vệ chủ! Trong truyện, khi tiểu thư sắp bị lấy đi sự trong sạch, chẳng phải nha hoàn trung thành đều lấy thân mình ra thay sao?”

 

Mặt mũi ta đầy vẻ khó hiểu: “Nha hoàn đúng là phải trung thành, nhưng tiểu thư, chẳng phải ngươi nói chúng ta là tỷ muội sao?”

 

Tiểu thư sững người.

 

Ta ngạo mạn và ung dung nói: “Tiểu thư luôn nói coi ta như muội muội ruột. Vậy những lúc như thế này, tỷ tỷ chẳng phải nên bảo vệ muội muội của mình sao?”

 

“Tại sao ngươi không thể hy sinh sự trong sạch của ngươi, đổi lấy nước uống cho ta chứ?”

 

Tiểu thư nghe thấy giọng điệu mỉa mai của ta, nàng giận tím mặt, tiến lên muốn xé xác ta:

 

“Tiện nhân! Mới coi trọng ngươi vài câu đã khiến ngươi quên mất bổn phận của mình rồi à. Ta là tiểu thư, ngươi là nha hoàn, sao dám bắt ta đổi nước cho ngươi?”

 

Ta hất nàng ra dễ như trở bàn tay, tiểu thư yếu ớt ngã xuống đất.

 

Nàng không cam lòng thì thào.

 

“Ta là nữ chính, ta chắc chắn là nữ chính…”

 

“Nữ chính không thể c.h.ế.t ở chỗ này, ta phải chịu đựng…”

 

Ta bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Thời gian trôi qua, cuối cùng ta cũng thấy khát.

 

Thế là ta đi về phía đám thổ phỉ.

 

Tiểu thư cho rằng rốt cuộc ta cũng bằng lòng dùng sự trong sạch của mình để đổi lấy nước, không khỏi chờ mong nhìn ta.

 

Ta bước tới chỗ tên thổ phỉ cường tráng nhất.

 

Tên thổ phỉ còn tưởng rằng ta đến để xin làm áp trại phu nhân, hắn mỉm cười đưa tay sờ mặt ta: “Tiểu nương tử…”

 

Ta cũng mỉm cười.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, ta khóa hắn bằng xương đòn công.

 

Tên thổ phỉ bị ta khóa kinh sợ, hắn kêu lên đau đớn nhưng không thể thoát ra được.

 

Các huynh đệ của hắn nhảy dựng lên, có kẻ lao tới bên cạnh tiểu thư, kéo nàng đứng dậy, bóp cổ tiểu thư.

 

“Thả đại ca của bọn ta ra, nếu không ta lập tức g.i.ế.c nàng!”

 

Tiểu thư sợ đến mức bật khóc: “Đan Quế, ngươi điên rồi sao? Mau thả hắn ra!”

 

Thực ra, đây chính là lý do tại sao kiếp trước ta không chọn tấn công đám thổ phỉ.

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8