Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghiện
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:34:26 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe dừng lại dưới lầu nhà tôi, tôi vừa định mở cửa bước xuống thì phát hiện Chu Từ Trầm cũng xuống xe.

Anh đi vòng qua, mở cửa ghế phụ, tôi hơi do dự nhìn anh.

“Tôi cũng đâu đến nỗi say quá mức đó. Anh không cần phải tiễn tôi đâu, tôi tự lên được. “

Chu Từ Trầm không nói gì.

Bầu không khí hơi gượng gạo, tôi đành ngoan ngoãn xuống xe.

Tôi đi phía trước, anh đi phía sau.

Đi đến cửa nhà tôi, tôi quyết định nói lời cảm ơn.

“Cảm ơn bác sĩ Chu đã đưa tôi về, làm phiền anh rồi.” Tôi cảm thấy giọng điệu của mình rất chân thành, lại còn rất lịch sự.

Nhưng không hiểu sao, khi nghe thấy ba từ “bác sĩ Chu”, “làm phiền”, anh lại ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người, tôi nghĩ trong vòng một giây kia tôi có thể c.h.ế.t được trăm lần.

Trong lòng tôi cũng thắc mắc, người cũng đã đưa đến nơi rồi, lời cảm ơn cũng đã nói rồi, sao người này vẫn chưa chịu đi?

Chúng tôi đứng đối diện nhau ở cửa hơn một phút, tôi thấy anh không có ý định muốn đi, bèn tự mình lấy chìa khóa ra mở cửa, tôi bước vào nhà, anh cũng bước theo vào.

Tôi cảm thấy hình như men rượu hơi ngấm, đầu óc hơi choáng váng, cũng không còn biết mình đang nói gì nữa.

“Chu Từ Trầm, anh hài lòng chưa? Theo dõi tôi nửa năm trời, cuối cùng cũng bước vào nhà tôi rồi đấy à? Nhà tôi cũng chẳng có gì đẹp đẽ, không phải đại gia gì, không giống anh, rút ra năm trăm vạn dễ như trở bàn tay, thật ngưỡng mộ anh quá. “

Chu Từ Trầm đưa ly nước ấm cho tôi, khát nước thật, tôi tiện tay nhận lấy uống một hơi hết ngay.

Uống quá nhanh, nước nóng vô tình bị sặc, làm ướt cằm và cổ áo tôi. Chu Từ Trầm bước tới, rút vài tờ khăn giấy, lau vệt nước trên mặt tôi.

Tôi cũng lười quan tâm, đầu choáng váng, tôi liền ngả thẳng xuống sofa.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, tôi cảm thấy cơ thể nhẹ bỗng, Chu Từ Trầm đã ôm tôi lên. Tiếp xúc với chiếc giường êm ái, tôi thoải mái cuộn tròn người lại.

Anh mở chăn ra, đắp cho tôi, sau đó cẩn thận xốc lại góc chăn.

Anh hình như đã đứng bên giường tôi rất lâu, cho đến khi tôi lầm bầm hỏi một câu.

“Chu Từ Trầm, rốt cuộc thì bệnh của anh có chữa được không? Liệu có ngày anh bỗng nhiên khỏi bệnh không?”

“Anh cũng không biết. Nhưng nhìn chung, có lẽ là không thể. “

“Ồ…”

Tôi nhẹ giọng ồ một tiếng, một lúc sau, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê tiếp lời: “Vậy thì hay quá. “

Tôi nghe thấy tiếng bước chân Chu Từ Trầm chuẩn bị bước ra khỏi phòng tôi bỗng nhiên dừng lại.

Trời càng lúc càng lạnh, đến khi tôi cuốn mình trong chiếc áo phao dày cộm, quấn khăn quàng cổ kín mít thì cũng là lúc sắp đến Tết.

Trên đường phố đã bắt đầu treo những chiếc đèn lồng đỏ rực, câu đối Tết cũng bắt đầu được bày bán rầm rộ, không khí vui vẻ, náo nức tràn ngập khắp mọi nơi.

Năm nay đón giao thừa, chú Chu mời gia đình tôi đến nhà chú cùng ăn Tết, chúng tôi cũng vui vẻ đồng ý. Bầu không khí ấm áp, rộn ràng này luôn khiến người ta cảm thấy ấm lòng.

Còn Chu Từ Trầm bận rộn, bây giờ cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi một thời gian.

Gần đây mối quan hệ giữa tôi và Chu Từ Trầm có chút… kỳ lạ.

Nhiệm vụ mua sắm Tết được giao cho tôi và Chu Từ Trầm, tôi cũng nhận ra, thực ra chú Chu và dì Giang có ý định ghép tôi và Chu Từ Trầm.

Chu Từ Trầm không lên tiếng, tôi cũng không biểu hiện gì. Mối quan hệ kỳ lạ của chúng tôi cứ thế duy trì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8