Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người Cha Điếc
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:57:20 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà Xuân phụ họa: “Lưu điếc không giữ được tiền, nếu không sao vợ lại mang mười vạn bỏ đi!”

Nhưng hai tháng sau, đối diện bắt đầu ầm ầm đào đất.

Thử đoán xem, chú Kiến Quân làm việc ngay tại công trường đó, nên ông ta biết.

Đây là nơi sẽ xây trường cấp ba.

Hơn nữa còn có cả cấp hai.

Điều này có nghĩa là, khi đi vào hoạt động, trường này sẽ chứa từ hai đến ba nghìn học sinh.

Với lượng người như vậy, chỉ cần bánh xèo ngon, sẽ không lỗ vốn.

Năm đó, cha vẫn “di động” bán hàng.

Vì tiền tích góp khó khăn đã chi hết để thuê mặt bằng, cha còn tiết kiệm hơn trước.

Nếu tôi không ở nhà, cha chỉ ăn bánh xèo sáng trưa tối để đỡ đói.

Trường cấp ba chưa đi vào hoạt động, đã có người hỏi cha tôi có muốn sang lại hợp đồng thuê không.

Bà Xuân ghen tị muốn chết.

“Không biết ông ấy may mắn thế nào, sao chuyện tốt này lại không đến lượt tôi?”

Tích nhiều phúc đức.

Mới đến lượt bà!

Thời tiết dần lạnh.

Các bạn ở thành phố đều mặc áo phao nhẹ mà ấm.

Chỉ có tôi vẫn mặc chiếc áo bông nhung dày cộp.

Chiếc áo này là do cha mua ở chợ phiên năm tôi học lớp 8, giá 50 đồng.

Mỗi năm mùa đông đều mặc nó, giặt nhiều nên mỏng dần, không còn ấm nữa.

Hơn nữa, tôi đã cao hơn, nó trở nên hơi chật.

Trường có đồng phục, tôi mặc nó bên trong đồng phục.

Lúc đó dù đã lớn nhưng vẫn cảm thấy tự ti.

Mỗi ngày đều kéo khóa đồng phục chặt lại, sợ người khác phát hiện cả mùa đông tôi chỉ mặc một chiếc áo bông không vừa.

Sợ họ ngửi thấy mùi quần áo không được giặt sạch lâu ngày.

Lần đó cuối tuần nghỉ, tôi đi bán hàng với cha.

Khách chờ đợi thường nói chuyện phiếm vài câu, hỏi: “Cháu học ở trường cấp ba sao?”

“Dạ!”

Hỏi nhiều lần, cha để ý: “Nghỉ mà sao con vẫn mặc đồng phục?”

“Lười thay!”

Hôm đó cha dọn hàng sớm, tắm nước nóng, rồi giục tôi đi tắm.

Tôi tưởng sẽ đi ăn tiệc.

Không ngờ, ông dẫn tôi đến trước một cửa hàng Anta.

Hồi đó thị trấn nhỏ không có Adidas hay Nike, Anta và Xtep là những cửa hàng tốt nhất.

Cha đứng trước cửa kính, kéo kéo áo, phủi bụi không tồn tại, rồi nói lớn: “Đi thôi, cha mua cho con một chiếc áo khoác mới!”

“Cha, cái này đắt lắm!”

“Đắt thì mặc lâu hơn vài năm!” Vào cửa hàng sạch sẽ, cha bỗng trở nên rụt rè, giọng nhỏ như kẻ trộm, “Áo hai trăm đồng, mặc mười năm mỗi năm chỉ hai mươi đồng!”

Nói rồi, ông lau tay vào áo khoác, cầm nhãn giá của mẫu mới nhất lên xem.

Giật mình run rẩy.

Tôi vừa buồn cười vừa buồn lòng.

Kéo cha ra ngoài: “Đi mua ở chợ thôi!”

Cha lại cố chấp: “Mua ở đây, cha thấy nhiều cô gái trẻ mặc đồ hãng này!”

Nhân viên cửa hàng giới thiệu cho tôi mẫu cũ, giảm giá còn hai trăm mốt.

Chưa nói hồi đó, mà nhiều năm sau, mua áo hai trăm đồng trên Taobao tôi cũng phải tiếc tiền vài ngày.

Cha đếm tiền ba lần khi trả.

Còn trừng tôi: “Áo này con phải mặc ít nhất đến khi tốt nghiệp đại học mới đáng!”

Trên đường về, cha cầm đồng phục của tôi.

Ông vừa đi vừa nói: “Sau này muốn mua quần áo giày dép cứ nói với cha, cha giờ kiếm được tiền, đã tiêu nhiều tiền vậy rồi, còn tiết kiệm mấy đồng này làm gì?”

Vì giọng lớn, người đi đường liếc nhìn, tưởng ông đang mắng tôi.

Ông thở dài, hạ giọng: “Cha là đàn ông, lớn tuổi không cần thay áo mới, không để ý những điều nhỏ nhặt.”

“Con có cần gì thì nói ra.” Ông xoa đầu tôi, “Đừng thiệt thòi cho mình, tiền cha có thể kiếm lại!”

Tôi lại muốn khóc.

Vội gật đầu để che giấu.

Cha rút tay lại, ngẩn ngơ, lẩm bẩm: “Huệ Huệ, con cao hơn cha rồi!”

Đúng vậy!

Cha mua sữa bột, canxi, nấu thịt cá cho tôi.

Tôi lớn nhanh như vậy, nhưng cha cũng già nhanh.

Như thể, tôi hút lấy tuổi thanh xuân của cha để lớn lên.

Áo phao thật sự rất ấm.

Tôi mặc nó dưới đồng phục, vẫn kéo khóa lên cao.

Chỉ là trước đây, tôi sợ người khác thấy tôi nghèo khó.

Bây giờ, tôi sợ làm bẩn chiếc áo mới.

Tôi không còn để ý nữa.

Không để ý người khác nghĩ gì, không quan tâm họ có thấy tôi là kẻ quê mùa.

Vì.

Tôi có tình yêu vụng về nhưng chân thành của cha.

Nó giúp tôi đứng thẳng lưng, tự tin mỉm cười với mọi người.

Có lẽ từ ngày đó.

Tư tưởng tôi như được giải phóng, học hành cũng như khai thông kinh mạch.

Cuối kỳ lớp 11, tôi đứng thứ 20 của khối.

Cũng trong năm đó, chị Tình Tình đạt 640 điểm, vào đại học ở Thượng Hải, bà Dương theo chị lên Thượng Hải làm bảo mẫu.

Mấy ngày trước khi đi

Cha mời bà Dương và chị Tình Tình ăn tiệc, dì Trương cũng đến.

Cảm thán: “Hai người các chị đều thành công rồi.”

Họ cười: “Anh cũng sắp thôi, Huệ Huệ sau này sẽ giỏi hơn cả A Sinh và Tình Tình.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8