Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người xa lạ
7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:06:42 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi không muốn xem Tô Nhiễm diễn nữa nên bước tới cúi đầu, cười nửa miệng: “Với kỹ năng diễn xuất tốt như vậy, hãy nói cho tôi biết, sẽ kịch tính đến mức nào nếu Tống Dục Minh biết người cứu anh ta không phải là cô?”

Lời nói vừa dứt, Tô Nhiễm không thể tin ngẩng đầu nhìn tôi, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ. Cô ta có lẽ không ngờ rằng Tống Dục Minh sẽ kể cho tôi nghe mọi chuyện trong quá khứ.

Đã đến lúc một số sự thật được phơi bày. Không phải để chứng minh tôi vô tội mà những sự thật này sẽ biến thành một con d.a.o sắc nhọn đ.â.m vào trái tim Tống Dục Minh.

Bố tôi, mẹ Tô Nhiễm và con gái họ đã nhận quả báo rồi. Cho nên bước tiếp theo, chính là Tống Dục Minh nhận quả báo!

Nói xong, tôi nhìn Tống Dục Minh đầy ẩn ý rồi rời đi.

Ngôi nhà này có lẽ sắp bị người đòi nợ tới thăm, không cần vội, mẹ Tô Nhiễm và con gái bà ta nhất định phải ra ngoài.

Những ký ức về quá khứ biến mất cùng với cái c..hết của mẹ tôi, và tôi không còn phải nhớ đến bà nữa.

…………

Sau khi trở về nhà, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc và nhờ Lâm Hạ giúp mình liên hệ với luật sư.

Tống Dục Minh không phải muốn ly hôn sao? Đã đến lúc ly hôn.

Tôi thu dọn đồ đạc và chuẩn bị rời đi thì Tống Dục Minh vội chạy về.

“Chúng ta hãy nói chuyện.”

Hắn nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã hất ra, sắc mặt của Tống Dục Minh vô cùng xấu xí. Hắn cau mày: “Tiểu Mạt, bây giờ em g..hét anh lắm sao?”

Tiểu Mạt? Tại sao lại thay đổi cách gọi rồi?

“Không phải lúc này anh đang an ủi Tô Nhiễm sao? Tại sao anh lại quay lại đây?” Tôi cong môi nhìn hắn.

“Ồ, nhân tiện, tôi đã nhờ luật sư soạn thảo đơn ly hôn. Căn nhà được mua sau khi chúng ta kết hôn, mỗi người sở hữu một nửa. Tôi không quan tâm đến tài sản của công ty anh, tôi cũng không quan tâm đến tiền mặt khác.”

Tôi thấy sắc mặt hắn dần dần tối sầm lại, khóe miệng hắn hơi cong lên: “Chúng ta hãy nói rõ đi, em còn điều gì không hài lòng.”

Tôi dừng lại và nói: “Vậy anh hãy liên hệ với luật sư của tôi để nói chuyện đi.”

Tôi không còn gì để nói với Tống Dục Minh nữa.

12

Tống Dục Minh không ngờ tôi lại quyết đoán như vậy, hắn bắt đầu quá khích.

“Tiểu Mạt, em nói anh dễ lừa, em đang giấu anh điều gì sao?”

À……

Thực ra,… tôi không định nói gì cả, lưỡi d.a.o sắc bén này hắn nên tự mình kiểm tra rồi đưa tay tự đ.â.m vào n.g.ự.c mình. Tôi quay người rời đi mà không thèm nhìn Tống Dục Minh lần nữa.

Tôi đã ở trong tù tôi luyện quá lâu rồi. Tống Dục Minh, lần này đến lượt anh phải vào đó.

…………

Ba ngày sau.

Khi Tống Dục Minh đến văn phòng tìm tôi, đôi mắt hắn đỏ ngầu, không chút tao nhã, vừa lo lắng vừa phấn khích. Tôi nhướng mày nhìn hắn và đẩy bản thỏa thuận ly hôn mà tôi đã chuẩn bị.

“Nếu không có vấn đề gì thì chúng ta hãy ký đơn ly hôn.”

Tống Dục Minh nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận ly hôn sau, giọng nói khàn khàn nói: “Anh sẽ không ly hôn.”

Hắn nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ một: “Tô Mạt, anh không muốn ly hôn! Anh đã biết mọi chuyện rồi.”

Tống Dục Minh nhìn tôi với đôi mắt nghẹn ngào và hít một hơi thật sâu.

“Anh biết cả rồi, anh đã nhờ người điều tra chuyện xảy ra chuyến thực tế đó. Bác sĩ ở phòng y tế còn nhớ anh, anh cho anh ta xem ảnh của em và Tô Nhiễm, anh ta nói…”

Tôi cười, ngắt lời hắn, nheo mắt lại, lạnh lùng nói: “Vậy à?”

“Anh cũng biết lúc em ở trong tù đã đang mang thai đứa con của anh, nhưng đứa trẻ đó, anh…”

“Vậy là anh biết anh là kẻ g..iết người, anh là kẻ đã g..iết con chúng ta phải không?”

Tôi vẫn mỉm cười, bình tĩnh nói: “Tống Dục Minh, anh đã biết mọi chuyện, sao anh còn có can đảm không ly hôn? Tôi sẽ không ở bên kẻ sát nhân đã g..iết c..hết con mình!”

Tống Dục Minh, hắn cũng là kẻ sát nhân, không có lý do gì tiếp tục sống bình an. Hãy để hắn tự đưa lưỡi d.a.o sắc bén vào n.g.ự.c bằng chính đôi tay của mình. Tôi muốn hắn biết sự thật, khiến hắn cảm thấy tội lỗi và khiến hắn không được sống yên ổn.

Tống Dục Minh bị tôi chặn lại, toàn thân phút chốc như bị rút hết sức lực, vô cùng chán nản, ôm chặt tờ thỏa thuận ly hôn, hồi lâu sau mới hoảng sợ bỏ chạy.

Haha, buồn cười quá.

13

Kể từ ngày đó, đã nửa tháng tôi không gặp Tống Dục Minh. Lâm Hạ cho biết Tống Dục Minh từ chối ký vào bản thỏa thuận ly hôn. Tôi lười quan tâm nên nhờ luật sư thông báo nếu hắn không ký thì tôi sẽ trực tiếp nộp đơn ly hôn.

Tôi phớt lờ hắn và đi đến bệnh viện.

Sau lần khám sức khỏe cuối cùng, tôi đến bệnh viện để kiểm tra, bác sĩ khuyên tôi nên ở lại bệnh viện để hồi phục sức khỏe.

Ở bãi đậu xe ngầm của công ty, tôi gặp lại Tống Dục Minh, khuôn mặt hắn hốc hác, râu mọc đầy cằm, đôi mắt đỏ ngầu, như thể đã già đi hơn chục tuổi vậy.

“Anh xin lỗi, xin lỗi…” Tống Dục Minh nắm lấy tay tôi và lẩm bẩm xin lỗi.

Tôi thờ ơ đưa tay ra, lời nói vô dụng nhất trên đời là xin lỗi, nó chẳng thay đổi được gì ngoại trừ việc khiến người có lỗi cảm thấy dễ chịu hơn. Nhưng tôi không muốn làm cho hắn cảm thấy tốt hơn.

“Bác sĩ nói tôi cần phải nhập viện để hồi phục sức khỏe. Tống Dục Minh, ngoại trừ việc ly hôn, tôi không còn gì để nói với anh. Anh thậm chí còn không xứng đáng nói lời xin lỗi.”

…………

Trong thời gian tôi nằm viện, Lâm Hạ đã chăm sóc tôi.

Tống Dục Minh đã gọi điện và nhắn tin cho tôi nhiều lần nhưng tôi phớt lờ hắn. Lâm Hạ nói với tôi rằng Tống Dục Minh đã đến phòng bệnh nhiều lần nhưng không dám gặp tôi lần nào.

Ngược lại, Tô Nhiễm táo bạo hơn rất nhiều. Hôm nay cô ta lao vào phòng bệnh như muốn ăn tươi nuốt sống tôi: “Mày đã nói gì với Dục Minh? Anh ấy không trả lời điện thoại của tao, tao bị cơ sự như hôm nay là lỗi của mày. Tô Mạt, đừng suy nghĩ sẽ hòa giải được, Dục Minh là của tao.”

Tôi giữ vẻ mặt vô cảm, cố ý chọc tức cô ta: “Nếu cô muốn phát đ..iên thì cút khỏi đây. Mọi chuyện đến mức như hôm nay đều là tại cô.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8