Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người Yêu Trên Trời Rơi Xuống
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:07:08 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầu không khí trở nên kỳ lạ, Thẩm Từ An nhất thời rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan.

Sắc làm thần trí tôi mơ màng nhưng cũng dần dần khôi phục, mặt trở nên nóng lên.

Tôi vốn định giải vây, nói là tôi chỉ đùa thôi.

Nhưng khi tôi vô tình nhìn thấy vành tai đỏ bừng của Thẩm Từ An, đột nhiên không muốn nghe theo lý trí nữa.

Tôi đột nhiên tới gần Thẩm Từ An, rõ ràng nhìn thấy đồng tử của anh trong nháy mắt phóng đại.

Tiếng ồn ào im bặt, biến thành tiếng hít vào.

Làn da gần như chạm vào, tôi dán vào tai Thẩm Từ An nhẹ nhàng nói: “Luật sư Thẩm, lỗ tai anh đỏ quá. Nếu anh đã không chịu thổ lộ em thì em sẽ làm điều đó.”

Sau đó tôi tiếp tục làm việc đó.

Lợi dụng lúc Thẩm Từ An đang ngơ ngác, tôi dứt khoát ấn vào hai bờ môi mà tôi đã thèm nhỏ dãi từ nãy đến giờ.

Rồi trong chớp mắt, tôi co chân bắt đầu chạy.

Quần chúng ăn dưa tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình mở to hai mắt, há to miệng, tầm mắt hướng theo tôi, thế nhưng còn chủ động nhường đường cho tôi.

Tôi thề, đây là lần chạy nhanh nhất mà tôi từng đạt được, thậm chí tôi còn bị mất một chiếc dép. Người ta bảo “Chạy mất dép” quả không sai.

Nhưng tôi không quản được nhiều như vậy, tôi sợ Thẩm Từ An tỉnh táo lại sẽ g.i.ế.c tôi.

Anh ta là luật sư, cho dù có g/i/ế/t người, anh ta cũng có thể biện hộ cho mình.

***

Hôm đó, tôi mơ cả đêm.

Trong mộng, Thẩm Từ An cầm trường đao mười mét đuổi g/i/ế/t tôi.

Tôi vừa chạy vừa thở hổn hển.

Thế nhưng Thẩm Từ An thân cao chân dài, cuối cùng, tôi vẫn bị anh bắt được.

Anh kề d.a.o lên cổ tôi, hung dữ với tôi: “Khương Niệm, chịu c/h/ế/t đi!”

Tôi run lẩy bẩy.

“Không phải chứ đại ca, tôi chỉ hôn anh một cái, có cần phải g/i/ế/t người diệt khẩu không?”

Thẩm Từ An nghiến răng nghiến lợi: “Còn dám nói.”

Tôi đảo mắt.

Nếu đã đến mức…

Vậy tôi sẽ hôn thêm một cái nữa.

Sau đó, tôi lại hôn lên hai mảnh môi mỏng kia.

Tiếp theo… hình ảnh vừa chuyển.

Tôi bị Thẩm Từ An còng tay, áp giải đến tòa án.

Tôi đang chuẩn bị mở miệng giảo biện, chợt bên tai truyền đến thanh âm Phượng Hoàng Truyền Kỳ?!

“Em là đám mây đẹp nhất trong trái tim anh.

Anh rót rượu cho em ở lại.

Ở lại!”

Tôi giật mình một cái liền từ trên giường nhảy xuống.

Tôi ôm trái tim nhỏ đập thình thịch cùng mẹ tôi mắt to mắt nhỏ ở đầu giường bên kia.

“Mẹ, mẹ làm gì vậy?”

“Không có việc gì, con ngủ đi, mẹ nghe nhạc bồi dưỡng tình cảm sâu đậm.”

Tôi: “…”

“Sao lại thế? Mẹ ở trong phòng con nghe nhạc, con sẽ không ngủ được?”

Ánh mắt sắc bén của mẹ tôi bay về phía tôi, lớn tiếng hét lên đến bụi bặm trên mặt đất cũng phải run rẩy.

“Ngủ không được thì dậy đi! Không thấy mặt trời lên cao rồi sao?”

Tôi bị dọa đến run lên, vừa lăn vừa bò về phía toilet.

Hoá ra, tình yêu của mẹ là có kỳ hạn.

Tôi chỉ ở nhà hai ngày, mà đã không còn là cục cưng trong lòng mẹ tôi nữa.

Hu hu hu, tôi đã khóc đến c/h/ế/t.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8