Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nguyễn Nguyễn ngốc nghếch
2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:08:38 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ, như thể đang buôn chuyện và tò mò, rồi hỏi: “Tạ Diệp là bạn trai của cậu phải không?”

 

Tôi lắc đầu giải thích: “Tạ Diệp là anh trai ở cạnh nhà của tôi.”

 

Diệp Dao trầm tư nhìn chằm chằm tôi, cuối cùng khóe môi hơi nhếch lên, nói: “Thì ra hai người là thanh mai trúc mãaaa.”

 

Âm thanh kết thúc “aaaa” của cô ấy rất dài, tôi không hiểu cô ấy muốn nói gì, tôi chỉ thấy cô ấy mỉm cười rạng rỡ với tôi. Dù lời nói của cô ấy là một câu hỏi nhưng chúng giống một lời thông báo hơn.

 

Cô ấy nói: “Nguyễn Nguyễn, tôi rất hứng thú với anh ấy trai thanh mai trúc mã của cậu, cậu sẽ không để ý chứ?”

 

Lúc đó tôi mới nhận ra rằng tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không chỉ tồn tại trong phim ảnh truyền hình.

 

3.

 

Tạ Diệp rất bận rộn nhưng anh ấy vẫn dành thời gian đưa tôi đi ăn mỗi ngày, làm quen với khuôn viên trường, hỏi thăm tôi sống chung với bạn cùng phòng như thế nào.

 

Anh ấy đứng trước mặt tôi hỏi những câu hỏi khiến tôi bận tâm nhưng ánh mắt lại nhìn vào điện thoại có chút lơ đãng.

 

Tôi nhìn Tạ Diệp nhíu mày, thật đẹp trai,. Vẫn là Tạ Diệp quen thuộc đã chăm sóc tôi từ nhỏ, nhưng không hiểu sao tôi lại có cảm giác như anh ấy càng ngày càng rời xa tôi.

 

Tôi muốn hỏi anh ấy có thích Diệp Dao không, nhưng câu nói này đến với môi tôi nhiều lần lại chưa bao giờ được thốt ra.

 

Bởi vì ở ký túc xá, tôi đã nghe thấy Diệp Dao cùng những người bạn cùng phòng khác nhắc đến Tạ Diệp vô số lần.

 

Tạ Diệp là Chủ tịch Hội sinh viên, Diệp Dao cũng đã gia nhập Hội sinh viên. Tại những nơi mà tôi không thấy không biết họ tiếp xúc với nhau ngày càng nhiều.

 

Ví dụ, Diệp Dao nói rằng Tạ Diệp coi trọng năng lực thành viên, nhưng khi bước vào Hội sinh viên cho cuộc phỏng vấn cuối cùng, cô ấy đã không trả lời được một câu hỏi vì lúc đó quá lo lắng, lúc đó Tạ Diệp ngẩng đầu nhìn cô ấy, sau đó mỉm cười ngoại lệ cho cô ấy gia nhập.

 

Ví dụ như khi Diệp Dao bị bong gân ở chân khi tập thể dục, Tạ Diệp đã cẩn thận đỡ cô đến phòng y tế.

 

Ví dụ, Tạ Diệp quan tâm đến tòa nhà nơi Diệp Dao theo học và hỏi cô ấy về lịch học hàng ngày.

 

“Wow wow wow…” Những người bạn cùng phòng khác nghe thấy điều này phát ra những tiếng hét chói tai.

 

Vu Hàm ôm mặt: “Trời ạ, chính là Tạ Diệp. Mỗi lần nhìn thấy anh ấy, tôi đều có cảm giác anh ấy xa cách và lạnh lùng. Thật sự cao không thể với tới, nhưng lại đối với cậu tốt như vậy.”

 

“Đúng vậy, Diệp Dao, có lẽ Tạ Diệp cũng bị cậu làm cho rung động rồi.”

 

“Cứu, hai ngày nữa là ngày Quốc tế Phụ nữ, học trưởng sẽ tặng hoa cho chúng ta, Tạ Diệp có lẽ sẽ tặng hoa cho cậu nhỉ?”

 

“Ồ, điều này có vẻ có lý. Ôi trời, Diệp Dao, đúng là chỉ có người đẹp như cậu mới lọt vào mắt Tạ Diệp thôi.”

 

Tôi nghe được những lời này, trong lòng như có một cơn mưa lớn trút xuống đầu vào một ngày nắng hạ.

 

Diệp Dao mỉm cười, đột nhiên hướng ánh mắt nhìn về phía tôi, rõ ràng là đang cười, nhưng ánh mắt lại khiến người khác rất khó chịu.

 

Cô ấy nói: “Nguyễn Nguyễn, cậu và Tạ Diệp thân nhau như vậy, cậu có thấy trước đây anh ấy đối xử với những cô gái khác tốt như vậy chưa?”

 

Tôi cúi đầu xuống, không có.

 

Tạ Diệp chưa bao giờ quan tâm bất cứ điều gì.

 

À, ngoại trừ tôi.

 

Nhưng anh ấy đối với tôi chỉ là vì cảm thấy áy náy và tự trách.

 

Có lẽ trong lòng anh ấy thực sự thích Diệp Dao.

 

Vu Hàm kêu lên với Diệp Dao: “Diệp Dao, tôi còn tưởng rằng với điều kiện của cậu, cả đời cậu cả đời đều sẽ không có cơ hội theo đuổi người khác.”

 

Nụ cười trên môi Diệp Dao như chắc chắn sẽ thắng: “Tôi thích chủ động. Hơn nữa, Tạ Diệp là người xuất sắc nhất trong trường này không phải sao? Chỉ có anh ấy mới xứng đáng với tôi.”

 

Nói xong, không biết tại sao lại quay đầu nhìn tôi, hai tay khoanh ấy trước ngực, vẻ mặt kiêu ngạo mà hàm ý: “Tô Nguyễn Nguyễn, cậu có nghĩ vậy không?”

 

Tôi không biết phải nói gì lại với cô ấy.

 

Diệp Dao chưa bao giờ thích tôi .

 

Hơn nữa, ai lại muốn tiểu thanh mai ở bên cạnh người mình thích, cho dù tiểu thanh mai này chẳng hề có chút sức lực đe dọa nào.

 

Tôi hiểu cô ấy.

 

Giống như tôi cũng không thích cô ấy.

 

Lần đầu tiên tôi cảm thấy sợ mất Tạ Diệp là ở bữa tiệc chào mừng không lâu sau cuộc trò chuyện này.

 

Diệp Dao là người được chú ý nhất trong số 23 tân sinh viên.

 

Ngay khi bước vào trường, cô ấy đã được mệnh danh là hoa khôi của khoa. Tại tiệc chào mừng, tiết mục piano của cô ấy và Tạ Diệp đã được xếp vào đêm chung kết.

 

Tất cả ánh sáng chiếu vào họ, cả Tạ Diệp và Diệp Dao đều thật đẹp, khi những nốt nhạc được phát ra từ những ngón tay của họ, họ dường như đang ở trong một thế giới cổ tích.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8