Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhặt Được Nhân Vật Phản Diện Đẹp Trai
Ngoại Truyện Ngọc Trạch 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:14:06 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con trai, đừng ngủ nữa, đến trường học rồi, học cho giỏi, đây chính là trường trung học tốt nhất toàn thành phố.”

Hoảng hốt một chút, ta mở mắt ra, đập vào mắt là một không gian nhỏ khép kín, chỗ ngồi rất thoải mái, có điểm giống… xe hơi nhỏ Trường Thanh Thanh từng nói?

Đầu đau nhói, lập tức một luồng ký ức ùa vào tâm trí ta.

“Con trai? Tiểu Trạch? Tỉnh chưa, tỉnh rồi thì xuống xe, cha còn phải chạy cho kịp chuyến.

“Tỉnh tỉnh tỉnh, được, cha… Cha người đi đường cẩn thận.”

Ta xuống xe, lấy hành lý từ cốp sau ra, đi về phía trường học.

Nếu ta đoán không nhầm, ta chắc đã xuyên không, giống như Trường Thanh Thanh xuyên không đến thế giới của ta, ta cũng đến thế giới của nàng.

Haiz, tái sinh một đời, cũng là một kết cục tốt, được rồi được rồi, ta cũng nên buông bỏ chấp niệm với Trường Thanh Thanh…..

Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc lướt qua trước mắt ta, đồng tử ta co lại.

Đây là…

Bảng tên trường trên người bóng dáng đó rơi xuống đất, nàng không quay đầu lại.

“Trường! Thanh! Thanh! Cậu lại chụp lén ảnh xấu của tớ??? Đứng lại cho tớ…”

Một nữ sinh từ phía sau tức giận hét lên.

Ta còn chưa kịp phản ứng, chân đã tự di chuyển.

Buông bỏ chấp niệm với Trường Thanh Thanh..

“Buông cái rắm!

Ta nhặt bảng tên trường của Trường Thanh Thanh rơi trên đất, chạy đến trước mặt Trường Thanh Thanh với tốc độ như chạy nước rút trăm mét.

Mẹ nó, không phải chứ, thật sự là nàng, chính là nàng.

“Tiền bối, bảng tên của chị rơi rồi…”

Trên bảng tên viết là lớp 12, quả nhiên lại lớn hơn ta hai tuổi.

“Cảm ơn đàn em… Chúng ta đã từng gặp nhau chưa, sao tôi thấy cậu rất quen…”

Ta mỉm cười, không chỉ gặp.

Tta đã thầm yêu nàng mấy chục năm rồi đấy.

“Tiền bối, có thể kết bạn wechat không?”

Ta cười rạng rỡ với nàng, Trường Thanh Thanh là người yêu cái đẹp, ta không tin không thể chinh phục được nàng.

Quả nhiên, Trường Thanh Thanh là nữ sinh trung học trong sáng, chưa trải qua sự mài giũa của xã hội, bị thế giới phù hoa làm mờ mắt, lập tức đồng ý…

Ta hiểu sâu sắc một điều, khi không có người bạn thuở nhỏ xuất hiện từ trên trời rơi xuống, người bạn lâu năm là ổn định nhất.

Bởi vì bây giờ ta và Trường Thanh Thanh đã bước vào lễ đường hôn nhân, hahaha, còn Từ Ngôn gì đó, đi mà ăn phân đi!

Ngày Trường Thanh Thanh tốt nghiệp thạc sĩ đi làm, một vị khách không mời mà đến được nàng đưa về nhà.

Ta nhìn kỹ, vãi chưởng, là Từ Ngôn?

Đừng quá hoang đường như vậy chứ.

Ta quyết đoán, lập tức ôm Trường Thanh Thanh, quay một vòng 360 độ, làm một nụ hôn kiểu Pháp.

“Em hiểu lòng ghen tuông của anh, nhưng xin hãy bình tĩnh, vị tiên sinh này chỉ là khách hàng của em, em về nhà lấy tài liệu khẩn cấp thôi, để anh ta vào uống chén trà nghỉ ngơi chút.”

Trường Thanh Thanh hình như đã cạn lời.

Nhìn người đàn ông có vẻ mặt lễ phép xa cách giống hệt như Ngôn Từ, ta ngoài mặt không chút gợn sóng, trong lòng đang b.ắ.n pháo hoa.

Trường Thanh Thanh là của Ngọc Trạch ta rồi!

Thời gian của hai chúng ta còn rất dài.

“Lão bà anh yêu em.”

“Anh uống rượu à? Phát điên cái gì thế, đã nói là khách hàng còn ở đây rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8