Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhị tỷ thánh mẫu
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:16:14 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

04

Trên mặt Tống Tri Sơ muôn hồng nghìn tía, mười phần đặc sắc.

“Ngươi, ngươi nói nhăng nói cuội gì đấy!

“Ta đường đường là nhị tiểu thư của đích mẫu phủ tướng quân, làm sao có thể có hôn phối với gã ăn mày không có tiền đồ này được!

“Ngươi là đồ “ miệng không răng hàm không răng” *, rắp tâm muốn hại ta!”

(Thành ngữ này có nguồn gốc từ thời cổ đại Trung Quốc. Vào thời đó, người ta thường dùng răng để cắn xé thức ăn. Nếu ai đó không có răng thì sẽ không thể ăn uống được, đồng nghĩa với việc họ không thể tự nuôi sống bản thân. Do đó, “miệng không răng” được dùng để ám chỉ những người nghèo khổ, không có tiền bạc hoặc địa vị xã hội.

 

Còn “hàm không răng” được dùng để ám chỉ những người không có khả năng tự vệ hoặc bảo vệ người khác.

 

Hai từ này được kết hợp lại thành thành ngữ “空口白牙”, ám chỉ những người chỉ biết nói suông, không có bằng chứng hoặc hành động để chứng minh cho lời nói của mình.Thành ngữ “空口白牙” thường được dùng để chỉ trích những người nói dối, bịa đặt hoặc vu khống người khác..)

 

Người kia núp ở trong đám người, tiếp tục la lớn:

“Thế này sao lại gọi là bịa chuyện được !

“Tất cả mọi người có mặt ở đây đều nhìn thấy!

“Lúc Ngài được vớt lên, toàn bộ thân thể đều dính vào thân gã ăn mày này mà!”

Trong đám người đột nhiên nổ ra những nụ cười quái dị.

Ánh mắt không có thiện ý dò xét tới lui trên thân thể ướt sũng của Tống Tri Sơ

Nàng lại co rúm xuống.

Đột nhiên kéo Chi Hoa đang lảo đảo, ban cho nàng ta một bàn tay, còn kéo Chi Hoa chắn trước người mình

“Đồ tiện tỳ nhà nươi, nhìn thấy chủ tử gặp nạn có phải cũng đứng xem chuyện vui hay không!

“Còn đám điêu dân đầu óc đen tối, coi chừng bản tiểu thư m..óc hết mắt của các ngươi xuống đấy!”

Chi Hoa bị nàng đánh cho mắt nổi đom đóm, lấy lại tinh thần liền trợn mắt cảnh cáo với đám dân thường xung quanh, toàn thân nàng cũng bắt đầu phát run.

Lúc này, tiểu thư Hầu phủ cũng tới xem náo nhiệt.

Nàng nhìn Tống Tri Sơ một thân chật vật, lại nhìn tên ăn xin mặt mày cổ quái kia, vuốt khăn tay phốc một tiếng bật cười.

“Sơ muội muội, đây chính là “ anh hùng cứu mỹ nhân” ngươi ngày đêm hi vọng được gặp đó sao?

“Ta nhớ được ngươi từng chính miệng nói qua, vô luận người cứu ngươi là nghèo khó hay phú quý, nếu là nữ tử liền kết làm tỷ muội, nếu là nam tử nhất định sẽ dùng thân báo đáp.”

Nàng nhìn tên ăn mày, trong mắt tràn đầy châm chọc.

“Ngươi cũng là có phúc lớn!

“Sơ muội muội của chúng ta là người có tâm địa bồ tát, nhất định không nỡ để phu quân tương lai của mình phải chịu khổ đâu.

“Ngươi ấy à, liền đợi đến một bước lên mây đi!”

Trong đám người cũng có người phụ họa.

“Đúng vậy a, sớm nghe nói Nhị tiểu thư tướng phủ là một người tốt!

“Không chỉ ôn hoà với hạ nhân, mà còn yêu nước thương dân, là Bồ Tát khó gặp!

“Nhưng mà, hôm nay được gặp thì thấy cũng đâu có giống những gì người ta đồn đại đâu?”

Tống Tri Sơ hết đường chối cãi.

Bởi vì nàng đúng là đã nói những lời này.

Cuối cùng đành phải gào khóc một tiếng, xông ra khỏi đám người chạy về tướng phủ.

Sự việc kết thúc, Tam tỷ Tống Ngọc Thanh nhếch miệng lên.

“Thật sự là một trò hay!

“Nhưng mà, ta nhớ được mình không có mời nhiều vai phụ đến nói như vậy mà nhỉ!”

Ta nín cười ngẩng đầu nhìn trời: “Khả năng, là một người hảo tâm vô danh nào đã giúp đỡ đó!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8