Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Những Năm Tháng Ta Hết Lòng Vì Thư Sinh Nghèo Khó
18

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:18:43 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trưởng thôn tới, phán rằng bọn họ không thể cướp đoạt đồ đạc của ta như thế.

 

Huynh trưởng khạc nhổ một tiếng, nói rằng của ta chính là của hắn, hắn còn muốn gả ta đi, nhà ai có kẻ chưa thành thân thì chỉ cần mang sính lễ tới, hắn sẽ tự ý định đoạt gả ta đi.

 

Ta lén lấy một cây rìu giấu sau lưng, đợi đầu bớt choáng váng, liền vung rìu bổ vào vai tên khốn kiếp ấy. Thiếu chút nữa, cánh tay hắn đã bị ta chặt đứt.

 

Tất thảy mọi người đều kinh hãi. Tẩu tử ta hét lên một tiếng định bỏ chạy, ta vung rìu bổ thẳng vào đùi nàng ta. Trong không khí tràn ngập mùi m.á.u tanh quen thuộc. Thật thơm tho làm sao. Ngày nào ta cũng đi bán cá, mổ cá, chính là mùi m.á.u tanh và mùi tanh cá này vây quanh ta. Họ đều bảo hôi quá. Nhưng, ta lại thấy thơm tho.

 

Bởi vì tất cả đều là tiền. Có tiền, ta có thể ăn no mặc ấm. Có tiền, ta có thể mua y phục vừa vặn mà mặc. Có tiền, ta không cần nghĩ đến việc đi thanh lâu bán thân bán tiếng cười nữa. Nhưng hiện tại chúng lại muốn cướp tiền mồ hôi nước mắt của ta? Còn muốn ôm đi con thỏ của ta? Ta nghĩ đến còn hai đứa con hoang chưa xử lý, ta quay người đi tìm chúng, chúng đang khóc oa oa, con thỏ của ta sắp bị chúng bóp c.h.ế.t rồi.

 

Ta hung hăng cho mỗi đứa một cái tát. Lực tay ta cũng chẳng nhỏ. Huynh trưởng của ta vẫn chưa chết, còn kêu người cứu hắn, van xin ta tha mạng. Mọi người đều cho rằng ta điên rồi, chẳng ai dám đến gần ta. Ta cầm rìu c.h.é.m đứt cánh tay còn lại của huynh trưởng. Hắn đau đến ngất lịm đi. Ta không uổng công bổ củi mấy năm nay, ra tay nhanh gọn mà chuẩn xác. Sau đó ta bắt đầu cười lớn.

 

Thật sung sướng quá! Giá mà ta sớm biết g.i.ế.c kẻ thù mình hận lại vui vẻ như thế này. Nếu biết, ta đã sớm ra tay với cả nhà huynh trưởng rồi, đỡ phải để bọn họ đến nhà làm phiền ta. Quan sai đến, họ ấn ta xuống đất, cùm chân ta lại và giải đi. Huynh trưởng và tẩu tử đều c.h.ế.t cả rồi. Chảy nhiều m.á.u như vậy, không c.h.ế.t mới là lạ. Ta thấy ánh mắt những người họ hàng nhìn ta đều lộ rõ vẻ sợ hãi. Họ khẽ nói: “Không biết nàng ta bị điên à?” “Chậc, chắc là chưa bị chọc tức thôi, ai bảo nhà huynh trưởng nàng ta đến cướp đồ của nàng ta làm gì?”

 

“Chắc là bị phu quân bỏ nên hóa điên rồi. Haiz, tội nghiệp!”

 

“Từ Đại Lang với thê tử nó c.h.ế.t thì c.h.ế.t đi, bao nhiêu năm nay đã vậy rồi, còn chẳng bằng Xảo Xảo đối xử tốt với chúng ta. Xảo Xảo ít ra còn cho bọn trẻ con kẹo ăn, lại còn thỉnh thoảng cho chúng ta cá nữa chứ.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8