Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Những Năm Tháng Ta Hết Lòng Vì Thư Sinh Nghèo Khó
20

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:18:45 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào một buổi sớm tinh mơ, chàng thư sinh mua một chiếc xe ngựa với giá hai mươi lượng bạc, rồi đưa ta rời khỏi quê nhà.

 

Chàng muốn lên kinh thành lập nghiệp.

 

Ta đi theo chàng, chàng nói không đành lòng để ta ở lại một mình, từ nay về sau, dù đi đâu chàng cũng sẽ mang ta theo cùng.

 

Trên đường đi, chúng ta vừa đi vừa nghỉ, mất hai tháng trời mới tới được kinh thành.

 

Chúng ta thuê một căn nhà nhỏ, chàng thư sinh chuyên tâm ôn luyện khoa cử, còn ta thì chẳng biết làm gì cho hết ngày dài.

 

Ta có trong tay năm trăm lượng bạc, một nửa là tiền bán cá của ta, một nửa là chàng đưa cho.

 

Ta hỏi chàng: “Ta nên làm gì để kiếm thêm chút tiền đây?”

 

Chàng cau mày suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tốt nhất nàng đừng nên ra ngoài nhiều. Tuy ít người từ quê nhà lên kinh thành, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Nay nàng đã được thảnh thơi, chi bằng nghỉ ngơi cho lại sức, đọc thêm sách vở, thay đổi bản thân một chút.”

 

Thế là ta bắt đầu cuộc sống hàng ngày với việc giặt giũ, cơm nước, quán xuyến việc nhà, xong xuôi mới lấy sách ra đọc.

 

Chàng thư sinh mua cho ta vài cuốn sách giải trí, bảo ta xem cho khuây khỏa.

 

Nhưng ta vẫn cảm thấy bồn chồn, người đã quen bận rộn như ta, giờ đây nhàn rỗi lại thấy bất an.

 

Nhàn rỗi khiến lòng ta trống trải, lo lắng cho tương lai phía trước.

 

Tuy nhiên chẳng mấy chốc, ta đã tìm được việc mới để làm, đó là học cách làm mì.

 

Ta nghĩ bụng, sau này nếu lỡ sa cơ thất thế, ta có thể vào làm đầu bếp trong quán ăn, hoặc tự mở một hàng mì nhỏ.

 

Nghĩ vậy, ta nhanh chóng đắm chìm trong giấc mộng làm giàu.

 

Ta thậm chí còn muốn mở ngay một quán mì nhỏ để xem có kiếm được tiền không.

 

Nhưng chưa kịp thực hiện kế hoạch, đã có kẻ đến gây sự với ta.

 

Kẻ đến gây sự là một tiểu thư nhà giàu.

 

Ta chưa từng gặp ai đẹp đến nhường ấy.

 

Làn da nàng trắng nõn như được ngâm trong sữa bò, mịn màng như chiếc bát sứ trắng đẹp nhất mà ta từng thấy.

 

Y phục nàng mặc là loại hoa văn, chất liệu mà cả đời ta chưa từng được chiêm ngưỡng.

 

Nàng đứng đó, chỉ liếc nhìn ta một cái cũng đủ khiến ta thấy hổ thẹn vô cùng.

 

Trên người nàng còn thoang thoảng hương thơm, không như ta, có lẽ người vẫn còn vương mùi tanh của cá.

 

Tiểu thư nhà giàu cất tiếng, giọng nói cao ngạo: “Ta cho ngươi năm ngàn lượng bạc, hãy rời khỏi Quý Ngạn Chi.”

 

Ta ngơ ngác hỏi nàng: “Quý Ngạn Chi là ai vậy?”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8