Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhược Bảo Trân
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:19:27 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần nữa tỉnh lại, là khung cảnh màn trướng quen thuộc.

 

Ta nghe thấy tiếng khóc nức nở truyền vào tai, là tỷ tỷ sao?

 

Đừng khóc, ta không đau đâu.

 

Thật sự không đau đâu.

 

“Trân Trân, muội tỉnh rồi? Còn đau không?”

 

Tỷ tỷ thấy ta tỉnh lại, vội vàng đặt bát thuốc xuống, lo lắng hỏi han.

 

Ta lắc đầu nói: “Không đau.”

 

“Nhưng mà tỷ tỷ, tai trái của ta không nghe thấy gì nữa rồi.”

 

Tỷ tỷ đang đút thuốc cho ta khựng lại, Sương Giáng vừa bưng thuốc vào cũng ngã quỵ xuống đất, khóc nức nở.

 

Tỷ tỷ vén tóc mai cho ta, xoa xoa mặt ta, mỉm cười nói: “Không nghe thấy nữa cũng tốt, như vậy Trân Trân của chúng ta sẽ chỉ nghe được những lời hay ý đẹp, không còn phải nghe những lời khó nghe nữa.”

 

Thật kì lạ, rõ ràng tỷ tỷ đang cười, nhưng ta lại cảm thấy tỷ ấy còn khó chịu hơn cả khóc.

 

Nhưng ngoài việc nghe nhỏ tiếng ra, ta vẫn có thể giao tiếp bình thường.

 

Đừng đau lòng như vậy, tỷ tỷ.

 

Sau khi vết thương lành hẳn, khi ta đến trường học, bầu không khí trở nên rất kỳ lạ.

 

Thập Nhất công chúa, người chơi thân nhất với ta, vỗ vai ta, hỏi: “Trân Trân, vừa rồi ta gọi muội, muội không nghe thấy sao?”

 

Ta áy náy nói với nàng: “Xin lỗi công chúa, ta không nghe thấy.”

 

Vừa dứt lời, Thập Nhất công chúa liền quay mặt đi, không nhìn ta nữa.

 

Nhưng ta biết, nàng đang khóc.

 

Ta an ủi nàng: “Không đau chút nào đâu công chúa, thật sự không đau chút nào.”

 

Thập Nhất công chúa nghe ta an ủi, càng khóc lớn hơn.

 

Ta lúng túng rụt tay lại, haiz, Thập Nhất công chúa thật là khó dỗ dành!

 

Lục hoàng tử vốn im lặng bỗng nhiên lên tiếng: “Lương Trân Trân, là ta có lỗi với ngươi.”

 

Từ đó về sau, hắn không bao giờ gọi ta là đồ ngốc nữa.

 

Ta nghi hoặc hỏi hắn: “Điện hạ, sao ngài lại phải xin lỗi ta?”

 

Hắn chỉ nhìn ta, không nói gì.

 

Là ta sai, là ta không nên nhúng sách vở mà hắn phải trình lên cho hoàng thượng xem xét vào nước, Quý phi nương nương trách phạt ta là đúng rồi.

 

Ta phạm lỗi bị phạt chẳng lẽ không phải là chuyện nên làm sao?

 

Ở nhà, khi ta phạm lỗi, mẹ cũng thường phạt ta, chỉ là phạt không nặng như vậy thôi.

 

Nói đến mẹ, ta rất nhớ bà, rất nhớ rất nhớ.

 

Không biết mẹ có nhớ ta không? Liệu bà có đã mang theo bảo bối của bà cao chạy xa bay rồi không?

 

Ta không khỏi lo lắng.

 

Nhưng mẹ đã nói sẽ đợi ta trở về.

 

Ta tin tưởng mẹ.

 

Hôm ấy tan học, Thôi ma ma nói cho ta biết Quý phi nương nương bị phạt.

 

Tỷ tỷ hừ lạnh một tiếng nói: “Bị cấm túc, hình phạt nhẹ quá.”

 

Ta vội vàng che miệng tỷ tỷ lại, nói: “Tỷ tỷ, cẩn thận tai vách mạch rừng!”

 

Tỷ tỷ và Thôi ma ma đều sững người, có lẽ họ cũng không ngờ, phản ứng của ta bây giờ lại nhanh như vậy.

 

Thôi ma ma khen ta: “Tiểu thư rất thông minh.”

 

“Không phải đâu, ta rất ngốc, mỗi lần kiểm tra đều đứng cuối lớp.”

 

Thôi ma ma vẫn dịu dàng xoa mặt ta, nói: “Nhưng trong mắt chúng ta, tiểu thư là cô nương thông minh và lương thiện nhất.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8