Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhược Bảo Trân
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:19:40 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Thính Lam nói một tràng dài, ta không hiểu hết, mặc dù hắn đã cố gắng nói sao cho ta dễ hiểu nhất.

 

Ta chỉ biết, là Thái tử điện hạ đã giao dịch với cha ta, sau đó ta trở thành Thái tử phi.

 

Ta gật đầu nửa hiểu nửa không, Triệu Thính Lam lại uống một chén rượu, mỉm cười nhìn ta, nhẹ giọng nói: “Trân Trân, nếu muội hối hận, ta sẽ không cản trở sự lựa chọn của muội.”

 

Giọng hắn rất nhỏ, suýt chút nữa ta đã không nghe thấy.

 

“Vị trí Thái tử phi này, muội có muốn ngồi không?”

 

Ta nhíu mày, hỏi: “Vì sao phải hối hận?”

 

Ta dừng một chút, cẩn thận hỏi: “Có phải điện hạ chê ta không có học thức, không muốn ta làm Thái tử phi?”

 

Biết vậy ta đã đọc sách nhiều hơn rồi, cuối cùng cũng không đến mức hụt hẫng như vậy, haiz.

 

Triệu Thính Lam ngẩn người một lúc, sau đó nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nụ cười của hắn vẫn dịu dàng như gió xuân, trịnh trọng như lời hứa hẹn: “Được rồi, Trân Trân sẽ là Thái tử phi duy nhất của ta.”

………

Lục hoàng tử và Quý phi nương nương bị giam vào lãnh cung.

 

Lúc ta biết tin, ta vẫn đang chăm chú học thuộc lòng sách mà Triệu Thính Lam dạy.

 

Ta hỏi Thôi ma ma vì sao, Thôi ma ma không nói cho ta biết, bảo ta tập trung học bài.

 

Ta đi hỏi tỷ tỷ, tỷ tỷ cũng không nói cho ta biết, thậm chí còn hơi tức giận hỏi ta: “Muội học thuộc lòng xong chưa? Chưa học xong thì đừng có lo chuyện bao đồng.”

 

Ta đành phải cầm sách lên, tiếp tục học thuộc lòng dưới sự giám sát của bọn họ.

 

Nhưng ta học đến tận đêm khuya, Triệu Thính Lam vẫn chưa trở về.

 

Ta muốn nói cho hắn biết, ta đã học thuộc lòng được hai chương đầu tiên của Đạo Đức Kinh rồi.

 

Thôi ma ma bảo ta đi ngủ sớm, đừng đợi nữa.

 

Ta kiên quyết lắc đầu: “Nhưng mà, con muốn cho ngài ấy biết ngay lập tức, chú chim nhỏ con nuôi đã lớn rồi.”

 

Ta đợi hết ngày này qua ngày khác, Triệu Thính Lam vẫn chưa trở về.

 

Ta không thể học thuộc lòng được nữa, cầu xin tỷ tỷ nói cho ta biết rốt cuộc Triệu Thính Lam đã đi đâu.

 

Tỷ tỷ nhìn ta, trong mắt như có ánh lệ, khẽ nói: “Ở cung Khôn Ninh.”

 

Trên đường đến cung Khôn Ninh , tim ta bỗng nhiên đập rất nhanh, rất bất an, giống như cảm giác lúc Hoàng hậu nương nương từ biệt ta.

 

Ta sợ Triệu Thính Lam cũng giống như Hoàng hậu nương nương, đi đến một nơi rất xa.

 

Ta thật sự không đợi được nữa, vứt bỏ hết những lễ nghi mà trước đây ta đã học, chạy như bay trên con đường dài hun hút dẫn đến cung Khôn Ninh.

 

Tỷ tỷ đuổi theo sau: “Trân Trân, muội chạy chậm một chút, tỷ đuổi không kịp!”

 

Nhưng tỷ tỷ, nếu ta không chạy nhanh, ta sợ ngài ấy sẽ rời xa ta.

Ta chạy đến trước cửa cung Khôn Ninh, lại bị một đám thị vệ mặc giáp đen chặn lại.

 

Ta nóng lòng như lửa đốt, bật khóc: “Ta muốn gặp điện hạ! Ta muốn gặp ngài ấy!”

 

Thị vệ mặt lạnh như băng, lặp đi lặp lại: “Nương nương, bệ hạ có lệnh, Thái tử điện hạ bị thương nặng, bất kỳ ai cũng không được phép vào cung Khôn Ninh.”

 

Điện hạ bị thương nặng…

 

Nghe vậy, tim ta như bị bóp nghẹt, đau đớn đến mức không thở nổi: “Thái tử điện hạ bị thương nặng sao?”

 

Tên thị vệ kia cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Dạ phải, xin nương nương đừng làm khó chúng thần.”

 

Lúc này, tỷ tỷ chạy tới, đỡ lấy ta, sau đó muốn đưa ta rời đi.

 

Ta lắc đầu nguầy nguậy, gần như cầu xin tỷ tỷ: “Muội không đi đâu tỷ tỷ, muội không thể đi, muội còn chưa gặp ngài ấy, tỷ tỷ, muội thật sự không thể đi mà.”

 

Ta thật sự rất sợ, rất sợ.

 

Ta sợ mình sẽ không bao giờ gặp lại ngài ấy nữa.

 

Tỷ tỷ cũng khóc, nàng ấy ôm lấy ta, nghẹn ngào nói: “Trân Trân, Thái tử điện hạ sẽ không sao đâu. Ngài ấy cát nhân tự có thiên tướng, sẽ không rời xa muội đâu.”

 

Cuối cùng, ta vẫn bị tỷ tỷ đưa ra khỏi cung Khôn Ninh.

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8