Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nữ y thân cận của Hoàng Đế ngạo kiều
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:24:50 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2.

 

Sau khi khâu xong búi trĩ, ta vội vã quay về thái y viện trong tình trạng sắp không nhịn nổi nữa.

 

“Cái này đem đi, củ nhân sâm ngàn năm này cũng đem đi.…”

 

Tôi đang nhặt đi chọn lại thuốc ở thái y viện, cái nào cũng muốn đem đi.

 

Trước khi ta kịp đóng gói xong đồ đạc thì trời đã sáng!

 

“Mời nữ y Lâm Khanh đến điện trước chẩn khám.”

 

Giọng nói chói tai của lão thái giám khiến củ nhân sâm suýt rơi tuột khỏi tay ta.

 

Lão thái giám nhắc nhở, hôm nay Hoàng đế tâm trạng không tốt.

 

Tôi ngại muốn toát mồ hôi, ai đời búi trĩ bị vỡ mà tâm trạng lại tốt được chứ?

 

Thôi đành vậy, việc nên đến cuối cùng vẫn phải đến.

 

Vào đến điện, Lương Cảnh Trạm cũng lấy lại vẻ lạnh lùng và uy nghiêm như trước, nghiêm trang ngồi thẳng dậy, khi thấy tôi đi vào chỉ khẽ nhếch mí mắt lên.

 

“Vi thần tham kiến bệ hạ.”

 

Ta hành lễ kính cẩn, sợ hắn sẽ nhớ lại chuyện tối qua.

 

Hắn chậm rãi bước tới đỡ ta dậy: “Ái khanh căng thẳng như vậy, là vì chuyện tối qua sao?”

 

Ta nhanh chóng lắc đầu.

 

Nhưng hắn từng bước một tiến về phía trước, cúi đầu xem xét vẻ mặt của ta, hồi lâu mới ngắt lời: “Nếu ngươi dám để hé lộ nửa lời về dáng vẻ xấu hổ lúc say rượu của Trẫm, Trẫm sẽ trừ vào bổng lộc của ngươi.”

 

Ta thở dài một hơi, may là hắn say quá không nhớ được gì, cúi đầu tâng bốc hắn: “Bệ hạ trong lòng thần luôn là người anh minh thần vũ, đêm qua thần không thấy gì cả!”

 

Lương Cảnh Trạm nghi ngờ nhìn ta: “Thật sao? Chiếc trâm cài của ái khanh hình như hôm qua đã để làm rơi ở tẩm điện của Trẫm rồi.”

 

Ta lập tức vặn lại: “Rõ ràng là một chiếc băng đô màu xanh lam đơn giản. Bệ hạ, người nhớ nhầm rồi… Bệ hạ người đúng là không nhớ gì cả.”

 

Đồ chóa này, còn thăm dò ta nữa chứ.

 

Ta phản ứng lại, ôm lấy chân hắn khóc.

 

Hắn hất tay áo, lạnh lùng nhìn ta: “Quả nhiên ngươi vẫn còn nhớ, sau này ngươi phải dọn đến gần điện của Trẫm, Trẫm sẽ luôn giám sát ngươi, không để ngươi hủy hoại thanh danh của Trẫm.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8