Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nữ y thân cận của Hoàng Đế ngạo kiều
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:25:03 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11.

 

Đứng trên tường thành, có thể ngắm nhìn toàn cảnh cả kinh thành.

 

Một cung nữ từng nói với ta, kinh đô rất tốt, nhộn nhịp sầm uất.

 

Lúc đó ta cảm thấy chỉ là thêm vài con hẻm, thêm vài người nữa thôi, cũng không có gì đặc biệt hay hay ho, nên đã ở lại Thái y viện nghiên cứu thuốc.

 

Giờ thật sự ngắm nhìn, ta mới hiểu được.

 

Nhưng suy cho cùng thì đó cũng chỉ là một chiếc hộp nhỏ lồng trong một chiếc hộp lớn, biết bao người cả một đời đều bị giam chân ở đây.

 

Có cái gì tốt thì sau này cũng chán.

 

Hắn mặc đồ săn bắt, giống như thần linh: “Vui không?”

 

“Mỗi ngày được sống càng ít đi, thần mỗi ngày đều cảm thấy rất vui.”

 

“Những giọt nước mắt nơi khóe mắt lúc ngươi vào đại điện là nước miếng hả? Ai làm ngươi không vui? Hoàng huynh hay là công chúa?”

 

Tôi khịt mũi, ngoài việc hay thay đổi sắc mặt, Bệ hạ thực ra khá quan tâm đến cấp dưới.

 

Khá ok đó.

 

“Chắc là Thái thượng hoàng…”

 

Giọng nói của Lương Cảnh Trạm đột nhiên cao lên: “Cho nên, vừa rồi là ngươi lo cho hoàng huynh à?”

 

Ta sợ ch/ết mất, cái tên cẩu Hoàng đế này sao ngươi không đi diễn kịch đổi mặt Tứ Xuyên đi.

 

“Bởi vì có người nói ta với Lương Thành Lễ, sau ngày ta sẽ là lão cô nương không gả đi được. Cái tên ch/ết tiệt Lương Thành Lễ đó, sao hắn lại kéo theo ta?”

 

Hắn thở phào nhẹ nhõm, trong mắt hiện lên vẻ đau lòng tột độ, ôm ta vào lòng để chặn gió tuyết.

 

“Danh tiếng là xiềng xích mà thế gian tự trói buộc. Nếu nàng thực sự thích một ai đó, thì dù có mọc trong bùn cũng vẫn là một đóa hoa không bao giờ nở. Nhưng sự chân thành của nàng rất quý giá, sự kiên trì của nàng cũng khó có.”

 

“Là do miệng lưỡi thế gian, nàng không có tội.”

 

Lương Cảnh Trạm ôm tôi, dịu dàng đến không ngờ.

 

Ta là một đứa bé bị bỏ rơi được ông nội là một ngự y cưu mang, ông dạy ta hành nghề y, cách cư xử với đời, nhưng ông chưa bao giờ dạy ta thế nào là tình yêu và cách đối mặt với những lời đồn.

 

Ta ôm chặt lấy eo hắn, hấp thụ hơi ấm từ cơ thể hắn, biết mình đã đi quá giới hạn, nhưng dường như tôi không thể khống chế được trái tim mình.

 

“Bệ hạ, ta nhớ ông nội.”

 

“Trẫm cho phép ngươi trở lại Thanh Châu dọn tuyết.”

 

Ta trở về Thanh Châu, nơi ông nội ta sống quãng đời cuối cùng, sau đó cũng chôn cất tại đó.

 

Ta không biết liệu rằng mình đang trốn tránh Bệ hạ, hay trốn tránh chính mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8