Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nữ y thân cận của Hoàng Đế ngạo kiều
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:25:04 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

12.

 

Ta ở Thanh Châu trọn một tháng, chỉ vì Lương Cảnh Trạm thúc giục mới trở về cung.

 

Khi nhìn thấy Lương Cảnh Trạm lần nữa, sắc mặt hắn còn đen hơn đ.í.t nồi.

 

Có thể bệnh trĩ thực sự tái phát?

 

“Lâm Khanh, nếu trẫm không mời ngươi về kinh, ngươi cả đời đều không muốn quay lại sao?”

 

“Bệ hạ đúng là đa mưu túc trí, tính toán như thần.”

 

Ta cười khúc khích.

 

“Về Thanh Châu một tháng, tính cách cũng bạo gan hơn rồi.”

 

Bệ hạ đánh phủ đầu ta, dáng vẻ trông rất có sức sống, không hề giống bệnh trĩ tái phát.

 

“Bệ hạ người lừa ta.”

 

“Đó gọi là đa mưu túc trí, tính toán như thần.”

 

Hắn dùng chiếc quạt gấp gõ gõ đầu ta, miệng cười rõ trông thấy.

 

“Hoàng huynh đến không đúng lúc, quấy rầy đệ với Lâm nữ y rồi.”

 

Không sớm thì muộn, Lương Thành Lễ với bộ dáng quái dị tiến vào cung gây chiến, lập tức làm mờ đi cảm xúc đang dâng trào trong lòng ta.

 

“Lâm nữ y không hổ là cao tay. Hoàng đệ hãy lau sạch mắt, chớ có để bị ả ta lừa gạt.”

 

Lương Thành Lễ nhìn ta rất kiêu ngạo, ta biết hắn ta không ưa gì ta, thà nói xấu, coi thường ta cũng muốn làm ta xấu mặt.

 

Đây là thứ mà hắn hết miệng gọi là yêu.

 

Nhảm nhí hết sức!

 

Ta căng thẳng nhìn Bệ hạ, dù biết người sẽ tin ta nhưng ta vẫn buồn vì Lương Thành Lễ sỉ nhục ta trước mặt hắn.

 

Ta có nên nên đáp trả không, nhưng đây là nơi của Bệ hạ, làm vậy không thích hợp.

 

“Hoàng huynh chu đáo tỉ mỉ, trẫm cũng hiểu lòng tốt của hoàng huynh. Nếu hoàng huynh có thể tập trung quan sát tình hình ngày đó đi săn, huynh cũng đã không bị bắt suốt 5 năm.”

 

“Bây giờ lại thảnh thơi ở đây mà làm khó Lâm nữ y. Hoàng huynh không xứng nhắc lại chuyện cũ.”

 

Lương Cảnh Trạm hừ lạnh một tiếng, câu cuối cùng đầy vẻ mỉa mai, nhưng khí chất của bậc đế vương mang theo vẻ kiêu ngạo lại đặc biệt hấp dẫn.

 

Lương Thành Lễ chưa bao giờ nghĩ tới Lương Cảnh Tạm lại vô lễ với hắn ta đến vậy, sắc mặt hết xanh rồi đỏ, nuốt cơn giận xuống làm ta không khỏi bật cười.

 

“Còn cười nữa? Người ta đều đã biến bản thân thành trò hề rồi, ngươi còn ở đây cười ngốc nghếch, ngươi là nữ y danh chính ngôn thuận, do trẫm chính tay đề bạt.”

 

“Chúng ta đứng ngồi đều phải thẳng lưng, không khí trong điện có chút ngột ngạt, chúng ta ra ngoài điện ngồi chút.”

 

Lương Cảnh Trạm nhìn thẳng vào Lương Thành Lễ.

 

Trước đây Lương Thành Lễ tự xưng là hoàng đế, trực tiếp phong cho ta làm nữ y của thái y viện.

 

Dù ta lớn lên trong thái y viện nhưng đám lão thái y đều dè bỉu ta, thẳng thừng nói rằng ta không biết mất mặt, vấy bẩn thanh danh của ông nội.

 

Rõ ràng ta có khả năng từng bước trở thành nữ y, nhưng Lương Thành Lễ nhất quyết ép ta theo con đường riêng của hắn, điều này khiến ta phải chịu đựng bị người khác dè bỉu chỉ trích những mấy năm trời.

 

May thay đến khi Lương Cảnh Trạm lên kế vị, hắn đã thu hồi chức vị nữ y của ta, cho ta về lại cấp vị thấp nhất, đào tại mãi đến địa vị bây giờ.

 

Những lời đồn đó mới dừng lại.

 

Trong lòng ta thật sự cảm động, bệ hạ là người rất tốt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8