Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nữ y thân cận của Hoàng Đế ngạo kiều
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:25:10 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17.

 

“Lương Cảnh Trạm, ngươi chưa chết?!”

 

Công chúa Bắc Tốc đang dẫn quân bao vây Gia Lăng Quan, ta và bệ hạ đứng trên tường thành, cô ta một mặt hoài nghi.

 

“Công chúa điện hạ, lâu quá không gặp hi vọng cô vẫn “khỏe”.”

 

Ta vẫy tay và mỉm cười với cô ta, công chúa đã giữ lời hứa và quay lại như đã hứa.

 

Vẫn là tính khí đó.

 

Đáng tiếc, khi quân của nàng ta đến ngoài Gia Lăng Quan, đã bị 300 vạn quân của Vũ Châu bao vây.

 

Lương Cảnh Trạm chắp tay gõ lên trán ta: “Tiểu tử ngươi không cao, đừng để bị té xuống dưới, cẩn thận chút.”

 

Ta nhéo vào eo của bệ hạ, thật độc địa mà.

 

Bắc Tốc bị đánh bại, toàn bộ 100 vạn quân bị tiêu diệt bên ngoài Gia Lăng Quan, công chúa nhục nhã không muốn về Bắc Tốc, liền rút kiếm tự sát.

 

Trong trận chiến này, Bắc Tốc không chỉ trả lại 10 thành trì trước đó mà còn cắt bỏ hai mươi thành trì để đền bù.

 

Trong lúc đoàn quân đang hân hoan ca múa, ta đang thu dọn hành trang chuẩn bị đi du ngoạn núi sông, vừa ra khỏi cổng hoàng cung đã nghe thấy tiếng vó ngựa phía sau.

 

Ta nhìn lại, là Lương Cảnh Trạm.

 

Con ngựa đang phi nước đại về phía tôi, Lương Cảnh Tram một tay ôm tôi lên lưng ngựa, trên mặt nở nụ cười đầy ẩn ý.

 

Vó ngựa vang vọng khắp mọi nẻo đường.

 

Ta nép vào trong vòng tay hắn, trong lòng cảm thấy hoài niệm, hắn ôm chặt lấy ta, trên má truyền đến một cảm giác ấm áp và ẩm ướt.

 

Hóa ra, hoàng đế cũng biết khóc.

 

Ta bắt đầu lo sợ hắn sẽ giữ ta lại, cũng sợ rằng, hắn sẽ không giữ ta lại.

 

“Tiễn đi ngàn dặm, cuối cùng cũng phải nói lời chia tay. Lâm Khanh cô nương, ta chỉ tiễn nàng đến đây thôi. Chúc nàng có một tương lai rộng mở, gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.”

 

“Xin lỗi vì không thể tiễn xa hơn được.”

 

Hắn tựa vào cổ ta khóc lóc thảm thiết, nước mắt rơi xuống áo.

 

Rõ ràng hắn không say, nhưng lại lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe đáng thương như thỏ trắng, đau khổ nhìn ta: “Trẫm cho phép nàng thất hứa, nhưng trẫm sẽ không thất hứa, Thanh Châu Lâm thị nữ y Lâm Khanh, vĩnh viễn là hoàng hậu của trẫm.”

 

“Trẫm thích nàng, thế nên mới đồng ý cho nàng rời đi.”

 

Sự miễn cưỡng trong lòng ta bắt đầu điên cuồng lan rộng và bén rễ, ta thậm chí không dám nhìn vào mắt hắn, sợ rằng mình sẽ mềm lòng.

 

“Chỉ là nói đùa thôi, thần ở đây đã nhiều năm, hy vọng bệ hạ sẽ được hạnh phúc, con cháu đầy đàn.”

 

Ta đẩy vai hắn ra, nhận lấy bảo mã hắn tặng.

 

Còn một chặng đường dài phía trước, ta phải tiếp tục viết những cuốn sách y của mình.

 

Qua những ngọn đồi.

 

May mắn thay, hắn không bao giờ đến đuổi theo ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8