Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ông Chủ Của Tôi Cũng Xuyên Sách Rồi
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:27:57 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Trường Hoài lạnh lùng liếc nhìn tôi đang ngồi ở ghế phụ, ánh mắt lại tiếp tục dừng lại trên người Kỳ Chiêu, mở miệng chào hỏi: “Chào chú.”

Kỳ Chiêu nhẹ giọng “ừm” một tiếng: “Cháu làm gì ở đây?”

Kỳ Trường Hoài chỉ tay về phía cô gái mặc đồ trắng đứng không xa: “Tìm được một món đồ chơi, đưa ra ngoài chơi một chúc.”

Tôi theo hướng tay hắn ta nhìn sang, cô gái mặc một chiếc váy liền dài qua đầu gối màu trắng đơn giản, làn da trắng nõn nà phát sáng trong bóng đêm, ánh mắt di chuyển lên trên, dừng lại ở vùng cổ thon dài thanh tú và khuôn mặt xinh đẹp không tì vết của cô ta.

Tôi không khỏi trầm trồ, đúng là nữ chính tiểu bạch hoa trong tiểu thuyết tổng tài, nhan sắc này ai mà không yêu cho được!

Kỳ Trường Hoài liếc nhìn tôi một cái, khóe miệng hơi nhếch lên: “Cháu không làm phiền chuyện tốt của chú nữa.”

Kỳ Chiêu nhíu mày nhắc nhở: “Chú ý giữ chừng mực.”

Tôi chìm đắm trong nhan sắc của nữ chính không thể tự kìm hãm được, hoàn toàn quên mất việc mình vẫn đang tức giận, không nhịn được cảm thán: “Tôi c.h.ế.t ba ngày cũng không thể nào trắng bằng cô ta, sống đẹp như vậy chắc không có gì phải phiền não đâu nhỉ?”

Kỳ Chiêu khẽ lắc đầu, thản nhiên nói: “Cô ấy sẽ bị người ta gặm xương cốt, em nghĩ cô ấy có phiền não không?”

Câu này tôi không thể phản bác lại được, đó là số phận của nữ chính, ta hừ lạnh một tiếng, bĩu môi biểu thị sự bất mãn, cơn giận vừa rồi lại trỗi dậy.

Kỳ Chiêu “tặc” một tiếng, nghiêng người sang, nâng cằm tôi lên, cẩn thận quan sát khuôn mặt tôi như kiểm tra hàng hóa, hơi tiếc nuối nói: “Khuôn mặt này thật sự không đẹp bằng khuôn mặt của chính em.”

Tôi đập tay hắn ra, lạnh lùng nhìn hắn: “Khuôn mặt Kỳ tổng bây giờ còn đẹp trai hơn khuôn mặt của chính anh ấy.”

Kỳ Chiêu bị chọc cười, nhẹ giọng cảnh cáo tôi: “Tần Tuyết, ở đây tôi vẫn là người cho em ăn cho em mặc.”

Tôi nổi cáu, trừng mắt nhìn hắn: “Sau này cho dù có c.h.ế.t đói, tôi cũng không thèm ăn một hạt gạo nào của anh! Tôi không làm nữa!”

Nói xong liền quyết đoán bước xuống xe, đóng sầm cửa xe lại, để lại cho Kỳ Chiêu một bóng lưng rất ngầu.

.…

Sự thực chứng minh, lúc Kỳ Chiêu đưa ra yêu cầu với tác giả về việc xây dựng hình tượng nhân vật dựa trên hình mẫu là tôi, hắn đã quên mất việc nói cho cô ấy biết học vấn cao và IQ cao của tôi.

Tấm bằng tốt nghiệp đại học hạng hai của cô nàng Tống Tịch Hạ này là do gia đình bỏ tiền ra mua, ngay cả chứng chỉ tiếng Anh cấp độ 4 cơ bản nhất cũng không có.

Với trình độ học vấn này mà đi xin việc thì chẳng khác nào bước vào địa ngục.

Đúng lúc tôi đang chìm đắm trong nỗi hối hận vì đã nói những lời cay độc kia thì nhà họ Tống đã trực tiếp cho người đến đón tôi từ trong nhà ra ngoại ô.

Biệt thự nhà họ Tống được trang trí rất cầu kỳ, nhưng luôn vô tình toát lên vẻ quê mùa.

Bỗng nhiên cảm thấy có người đang nhìn mình, tôi ngẩng đầu lên, thì thấy Kỳ Chiêu đang dựa người vào lan can rộng lớn trên tầng hai.

Hai tay hắn chống lên lan can bằng đá cẩm thạch, ngón trỏ và ngón giữa tay trái kẹp một điếu thuốc, lười biếng đưa ra ngoài, một làn khói thuốc theo đầu ngón tay hắn bay lên không trung.

Kỳ Chiêu mỉm cười, nhìn ta từ trên cao xuống.

Hắn ta quay đầu lại, vết bạt tai trên mặt sau một đêm vẫn rất rõ.

Xong rồi, Kỳ Chiêu đến để trả thù rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8