Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ông Lý Mượn Thọ <Series Kim Giác Kỳ Đàm>
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:28:38 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6.

Ông Lý đã mấy ngày không ra ngoài tắm nắng rồi.

Điều này khiến tôi có chút lo lắng.

Thật không ngờ hôm nay lại gặp lại ông ấy.

Chỉ mấy ngày không gặp, ông Lý có vẻ già đi và xanh xao hơn trước, tóc mai hai bên đầu đã rụng hết, cái đầu vốn chẳng mấy cọng tóc nay trọc lốc, trông không còn giống Hạc lão tiên sinh nữa mà giống như Quy lão tiên sinh vậy.

Ông Lý từ xa đã nhìn thấy tôi, giơ một tay lên chào tôi.

“A… a…”

Thấy ông ấy không nói rõ nên tôi bước đến trước xem thế nào.

Tay ông Lý run rẩy lấy từ trong túi ra một nắm kẹo đưa cho tôi.

Bao bì của loại kẹo này hơi lạ. Nó được viết dày đặc với những con chữ mà tôi không thể hiểu được. Chúng không phải là tiếng Trung, tiếng Nhật hay tiếng Anh.

“A… a…” Ông ấy ra hiệu cho tôi ăn thử.

Tôi bóc mở một cái kẹo, thấy bên trong bọc một viên đường trắng, bên trên có hai chấm đỏ, mùi hấp dẫn.

Tôi chưa bao giờ ngửi thấy thứ gì thơm đến thế.

Tôi nhét viên kẹo này vào miệng, cảm thấy nó mát lạnh và có vị chua ngọt đặc biệt, ngon hơn nhiều so với những viên kẹo trái cây giá hai xu.

Tôi giữ nó trên tay một cách cẩn thận, nghĩ rằng mình nên tận hưởng nó một cách từ từ.

Lục cục——

Viên kẹo dường như vừa tự lăn lộn trong miệng tôi nhưng đã bị tôi nuốt xuống.

Viên kẹo to nhưng không mắc vào cổ họng mà trôi tuột thẳng xuống bụng tôi.

Ông Lý thấy tôi như vậy liền lấy một viên khác đưa cho tôi.

“Ơ… ơ..”

Tôi vừa định đưa tay ra tiếp lấy thì nghe thấy mẹ tôi ở bên cạnh hét lên:

“Kim Đào! Về nhà ăn cơm nhanh!”

Tôi giật mình, nhìn thấy mẹ đang gọi tôi từ phía sau cửa sổ phòng bếp, tôi vội rụt tay lại và quay về nhà.

Tôi vừa bước vào cửa, mẹ tôi bày ra dáng vẻ rất doạ người, hạ giọng cảnh cáo tôi:

“Đã nói biết bao nhiêu lần rồi, đừng nói chuyện với ông ta, nay mày lại còn dám ăn cả đồ ông ta đưa à?”

Tôi nói tôi không ăn.

Nhưng vừa mở miệng, từ trong miệng có một hương vị đường ngọt ngào mát lạnh xộc ra.

Mẹ tôi dùng ngón tay chọc chọc vào trán tôi.

“Lần sau còn để mẹ bắt gặp được, mẹ sẽ xé nát miệng mày ra cho mày nhớ đời!”

Lúc đó tôi cảm thấy hơi uất ức, bà ấy không cho tôi tiền tiêu vặt để mua đồ ăn thì thôi, lại còn không cho phép tôi ăn đồ ăn của người khác.

Tức khắc tôi hỏi: “Thế thì thế nào?”

Tôi cảm thấy, phàm là chuyện liên quan đến ông Lý, mẹ tôi đều trở thành người thần kinh.

Mẹ tôi chỉ về hướng nhà ông Lý và gặng nói với tôi từng chữ:

“Gã là một lão yêu tinh, bây giờ lão ta thân với ai, trước khi c.h.ế.t sẽ đem người đó đi cùng!”

7.

Không biết có phải vì ngày hôm đó ông Lý đã biết được suy nghĩ của mẹ tôi hay không, mà kể từ đó trở đi, ông không bao giờ ra ngoài nữa.

Bữa cơm trưa hôm nay, tôi nghe mẹ nói ông Lý đã chết, tôi có chút lo lắng, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của mẹ như vậy, tôi cũng không dám hỏi gì thêm.

Nhưng quả thực là mấy ngày nay ông Lý không ra ngoài tắm nắng nữa.

Tôi thầm hy vọng rằng ông sẽ lại như lần trước, qua thêm vài ngày thì ông sẽ xuất hiện trở lại.

Khi tôi đi ngang qua nhà ông, tôi áp tai vào tường và lặng lẽ lắng nghe những gì đang diễn ra bên trong.

Tôi chợt ngửi thấy một mùi thơm phảng phất mà trước đây tôi chưa từng ngửi thấy qua, như có như không, lại nghe thấy hàng loạt âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng những con ch.ó đang đánh nhau ở trong thôn vậy.

Nhưng trong nhà ông Lý cũng chẳng nuôi thú cưng nào cả.

Tôi còn đang muốn nghe thêm, bên cạnh đã vang lên tiếng thét:

“Này, đang làm gì thế thằng nhóc kia?”

Tôi giật mình một cái, quay lại thì thấy Lý nhỏ không biết đã đi ra từ lúc nào.

Tôi không dám nói gì, nhanh chóng rời đi.

Buổi tối, mẹ tôi đi làm về, mặt mũi hào hứng nói với cha tôi:

“Lão Lý lần này thật sự đã c.h.ế.t rồi.”

Cha tôi vẫn không tin điều đó.

Mẹ tôi lại nói:

“Lão Lâm ở tòa 4 đã nhìn thấy rồi, mấy ngày trước, Lý lớn Lý nhỏ đã lái xe tới đây vào lúc nửa đêm, lén lút chuyển một tủ đông lớn vào nhà. Một ông già đã nghỉ hưu như ông ta thì cần loại tủ đông lớn làm gì chứ?”

Vào thời điểm đó, nhiều nhà thậm chí còn không có tủ lạnh chứ đừng nói đến tủ đông lớn như vậy.

Mẹ tôi nói tiếp:

“Hơn nữa, Lý lớn, Lý nhỏ không biết thuê đâu ra bà thím bảo mẫu, chắc chắn cô ta có mặt ở đây là để hợp tác diễn kịch thôi.”

Trong vòng vài ngày, tin đồn này đã lan truyền khắp Viện Mỏ.

Ai cũng nói lão Lý c.h.ế.t rồi, người nhà là vì muốn tiếp tục nhận lương hưu nên đã không trình báo, thậm chí còn cho ông ta vào tủ đông lạnh, một số người đã dự định báo cáo lên Ủy ban Giáo dục.

Lúc đó tôi mới nhận ra rằng, không chỉ có mẹ tôi mà tất cả mọi người trong mỏ, ngoại trừ hai đứa cháu, ai nấy cũng đều mong ngóng lão Lý chết.

Mọi người bàn luận tận mấy ngày nhưng cũng không thấy ai đi báo cáo, chuyện này cũng dần dần qua đi.

Vào thời điểm đó, trong trường đang có trào lưu xem “Bảy viên ngọc rồng”, đầu óc tôi chỉ toàn là truyện tranh, cũng dần dà quên mất những chuyện này.

Vào một ngày thứ bảy, tôi định đến nhà bạn cùng lớp để đọc ké truyện tranh, vừa ra khỏi cửa nhà, tôi đã gặp ông Lý.

Tôi nhất thời không kịp phản ứng, như thường lệ mà bước đến.

Mới đi được hai bước, tôi chợt cảm thấy có gì đó không ổn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8