Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ông Lý Mượn Thọ <Series Kim Giác Kỳ Đàm>
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:28:53 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ trong chớp mắt, m.ô.n.g của tôi, hai lỗ mũi và lỗ tai đều được bịt lại, đôi mắt cũng bị bịt kín bằng một mảnh vải đỏ, trước khi đem mảnh vải đỏ cuối cùng nhét vào miệng tôi, mẹ liền dặn:

“Nhanh nào, hít một hơi thật sâu vào.”

Hít xong một hơi, miệng cũng liền bị chặn lại.

Tôi nằm trên giường, tay chân bị bố mẹ giữ chặt lấy, cảm thấy ngón tay của ông tôi đang sượt qua sượt lại trên cười.

Mơ hồ nghe thấy tiếng mẹ nói: “Tìm được rồi!”

Trong bụng dường như có một con chuột đang trốn, lúc này đang lấm la lấm lét lần mò.

Tôi cảm thấy ngón tay ông trẻ tư đang tóm lấy cái thứ đó kéo nó ra, lúc này trong bụng liền cuộn lên đau đớn, cảm giác như thể bị bỏng, cái bụng phồng lên như một cái túi không ngừng chạy tới chạy lui, nó chạy đến đâu thì nơi ấy liền trở nên bỏng rát đau đớn.

“Oa oa oa…”

Tôi vừa đau lại vừa nghẹt thở, chân tay bắt đầu vùng vẫy, cha mẹ giữ chặt lấy tôi.

Cái thứ trên người kia dường như cũng bắt đầu liều mạng vẫy vùng, một lúc chạy lên cổ họng, một lúc lại mò xuống dưới m.ô.n.g tôi, tư vị này thực sự khó chịu vô vàn.

Trận giày vò khiến tôi ngạt thở đến nỗi đầu váng mắt hoa.

Mẹ tôi cũng bắt đầu sốt ruột, liên tục hét nhanh lên nhanh lên.

Đúng lúc tôi sắp sửa ngất đi thì ông trẻ tư bỗng thét lên một tiếng: “Ra rồi!”

Chỉ nghe phụt một tiếng, trong bụng liền quặn đau, cảm thấy cái rốn muốn nổ tung rồi.

Mẹ tôi vội vàng lôi tấm bùa nhét trong miệng và hai lỗ mũi của tôi ra, tôi há to miệng thở hổn hà hổn hển, rên rỉ ngồi dậy, hai tay ôm chặt lấy bụng.

Cái bụng không ngừng cuộn lên vì tôi thở hổn hển, thế nhưng cái rốn hình như không làm sao cả, chỉ là hơi đỏ lên.

Tay ông trẻ tư cầm một cái bình gốm nhỏ, chặn miệng nó lại, bên trong có thứ gì đó không ngừng va đập, phát ra tiếng động rất lớn.

“Ta ra ngoài xử lý cái thứ này trước, mấy đứa hứng xô cho nó.”

Tôi còn chưa hiểu lời này là có ý gì, đột nhiên trong họng có thứ gì đó nghẹn lại đang trào lên.

“Ụa…”

Tôi phun nó ra,

Thứ này phun ra thậm chí còn dữ dội hơn cả tối hôm qua, miệng tôi giống hệt như cái vòi chữa cháy, không ngừng ằng ặc nôn hết ra ngoài.

Mùi so với thứ tôi “bủm bủm” ra đêm qua thì không giống, thứ tôi nôn ra bây giờ vừa tanh vừa hôi, nặng mùi đến nỗi tôi vừa ngửi đã muốn ói ra.

Nôn đến nỗi muốn ói cả mật xanh mật vàng, mắt nổ đom đóm, thắt lưng nhũn ra.

Nôn xong tôi nằm vật trên giường thở hổn hà hổn hển, mẹ lấy cho tôi một cốc nước ấm để súc miệng.

Tôi nhìn ba cái xô đầy ắp mấy thứ bẩn thỉu ngay trước mắt, thật không thể tin nổi đều là đồ do tôi ói ra, phải biết rằng lúc ấy cả người tôi cộng lại còn chưa nổi 40kg.

Cha tôi mang ba chiếc xô ra phòng khách, ông trẻ tư lấy ra một cái chậu và một cái vợt, bắt đầu vớt ra.

Nhìn thấy mấy thứ được vớt ra ngoài, cha mẹ tôi cũng ngu người luôn.

21.

Có thứ gì đó đang bò trong chậu rửa mặt.

Cóc.

Thằn lằn.

Ve sầu.

Rùa.

Mà quan trọng nhất là.

Những con này đều vẫn còn sống nhăn.

Ngoài ra, còn có một số chiếc đinh sắt rỉ sét, một số bộ xương trắng muốt như tuyết, còn có một số tờ giấy viết đầy những mẫu ký tự kỳ lạ.

Cha tôi lúc đó nhìn đến c.h.ế.t lặng.

“Lúc trước đến bệnh viện kiểm tra cũng không nhìn thấy những thứ này mà? Sao mấy thứ này có thể còn sống vậy?”

Cha tôi là sinh viên đại học đầu tiên trong bản làng. Ông ấy học khoa học và kỹ thuật, luôn cảm thấy mình hiểu biết nhiều, có chút coi thường những người bên gia đình ngoại tôi, cho rằng họ ngu muội.

Nhưng lần này khi tận mắt nhìn thấy những thứ này, ông đã rất hoang mang.

Ông trẻ tư nói: “Cái này không phải do ăn vào đâu, mà là có người bỏ vào.”

Cha tôi nhìn chằm chằm các sinh vật trong chậu rồi hỏi:

“Sao lại bỏ thứ này vào?”

Ông trẻ tư mỉm cười đáp:

“Những thứ này đều đang chờ ngày biến đổi, cá chép hóa rồng, là chất dẫn truyền để con người ta mượn thọ, thứ quan trọng nhất là viên đường kia.” Mẹ tôi mang tới một chiếc chậu sứ bên trong chứa đầy rượu trắng.

Ông trẻ tư đổ những thứ trong lọ sứ nhỏ vào.

Quả thực đều là những viên kẹo tôi đã ăn ngày hôm đó, hai cái lỗ trên viên kẹo vẫn còn đó, vẫn hơi động đậy chớp chớp, giống như một đôi mắt.

Viên đường lăn lăn hai lần trong chậu rồi lật úp, bật lên.

Ông trẻ tư dùng đũa kẹp vào viên đường vài lần.

Một tiếng bốp, viên kẹo đường đã nứt ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8