Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phán quyết trên du thuyền chết chóc
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:32:38 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đèn điện lấp lóe mấy lần đột nhiên tắt ngúm.

Cả phòng rơi vào bóng đêm.

Đàm Gia Di nói: “Làm gì thế? Dọa người quá.”

“Bị cúp điện à? Bên ngoài có điện không?” Vương Duyệt muốn mở cửa phòng ra, tôi đè tay cô ấy lại.

[Quy tắc một: Sau mười hai giờ tối xin đóng kín cửa, giữ yên lặng, đừng ra khỏi phòng, nghe thấy người kêu cứu cũng không quan tâm, không hỏi. Đến khi nhìn thấy tia nắng đầu tiên mới được ra khỏi phòng.]

Đột nhiên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân ồn ào, có người đang chạy, có người đang gào khóc.

“Cứu mạng, không được qua đây…”

“Đó là cái gì, quái vật à, hu hu!”

“A a a!”

Theo tiếng m.á.u thịt bị xé rách vang lên, tiếng la khóc biến mất.

“Ầm!” Thứ gì đó đánh vào cửa của chúng tôi khiến tôi bị dọa giật mình một cái.

“Xin các cô mở cửa ra, mau cứu tôi!” Là tiếng gào khóc của phụ nữ.

Khi thấy chúng tôi không phản ứng, cô ta lại đi đập những cửa khác nhưng không ai mở cửa.

Ngay sau đó một tiếng hét thảm vang lên, bên ngoài không có tiếng động gì nữa.

Mùi m.á.u tươi nồng nặc thổi vào.

Đôi mắt của tôi đã quen với bóng tối, ánh sáng từ hành lang hắt qua dưới cửa, thảm đã hút đầy m.á.u khiến màu đỏ tươi tràn vào phòng.

Tôi kìm nén cảm giác muốn nôn mửa, vội leo lên giường: “Nhanh đi ngủ thôi!”

Hai người còn lại cũng bắt chước tôi nằm trên giường dùng chăn che lên mặt.

Có một cơn gió từ ban công thổi vào, tôi mới nhớ ra quên đóng cửa ban công.

Mười hai tiếng trước, khi check in lên thuyền, cô gái lễ tân thân thiện đã nâng cấp phòng chúng tôi thành phòng có ban công,

Bây giờ nghĩ lại giống như một chiếc bẫy vậy.

Gió biển mặn mòi thổi vào, nương theo mùi hôi thối nồng nặc, chúng tôi nghe thấy thứ gì đó đập vào thân tàu theo tiết tấu.

*

“Ầm ầm! Ầm ầm!”

Bên ngoài là biển sâu không thấy đáy, có thứ gì ở bên ngoài mạn thuyền chứ?

Lúc này đồng hồ thông minh trên cổ tay tôi sáng lên.

Chiếc đồng hồ đeo tay này do quầy phục vụ phát cho hành khách, vừa để khóa cửa cũng là công cụ duy nhất truyền tin trên thuyền.

Lúc tôi tắm có thử tháo nó xuống lại phát hiện không lấy nó xuống được.

Trên mặt đồng hồ chỉ có một hàng chữ, sau đó lại xuất hiện một hàng chữ: Toàn bộ người trên thuyền đều là hung thủ g.i.ế.c người!

Chuyện này sao có thể!

Tôi nhớ lễ tân từng nói trên thuyền có 2234 người, nhưng sao có thể hơn hai nghìn người đều là tội phạm g.i.ế.c người chứ?

Ít nhất tôi và hai người bạn cùng phòng đều chưa từng g.i.ế.c người.

Số lượng trên đồng hồ giảm mạnh còn 1901.

Chắc là số người may mắn sống sót?

Con số này lại có xu hướng giảm mạnh.

Tôi nhìn thấy Vương Duyệt dùng đồng hồ nhắn tin: Có gì ở bên ngoài ban công.

Tôi bấm tắt đồng hồ, lén xốc chăn mền lên để lộ một xíu khe hở.

Một con vật gì đó hình con cua khổng lồ dùng chân đẩy cửa ban công bò vào trong phòng.

Trong phòng đen như mực chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của nó, nhưng vẫn có thể nhìn ra nó mọc ra một đầu người, vì đôi mắt của nó đang tỏa ra ánh sáng màu đỏ quỷ dị.

“Cành cạch! Cành cạch!”

Nó leo đến cạnh giường của Đàm Gia Dỉ rồi ngừng lại.

[Quy tắc ba: Nếu như quên đóng cửa sổ, để vật gì đó vào phòng xin cố gắng vờ đã đi ngủ, đừng làm bất cứ động tác dư thừa nào, nếu không tự cầu phúc đi.]

Tiêu rồi! Cô ấy quá run, ngay cả tôi cũng trông thấy chăn mền của cô ấy đang run.

Quái vật phát ra tiếng ma quỷ: “Để tao xem cục cưng nào còn chưa ngủ?”

Nó dùng càng kéo góc chân, vén chăn lên từng chút một…

Đúng lúc này, căn phòng bên cạnh vang lên tiếng mở cửa.

“Ông đây không tin, ông đây muốn xem trên thuyền này đang chơi trò kinh dị gì!”

Con cua nhanh chóng rút chân về bò ra khỏi ban công, bên cạnh vang lên tiếng “Ôi đệch”, sau đó là tiếng kêu thê thảm.

Tôi vội vàng nhảy dựng lên khỏi giường, khóa cửa ban công, không quên kéo màn cửa.

Sau khi làm xong mọi chuyện, tôi chạy về trên giường.

Số lượng trên đồng hồ lại giảm đi một người.

Bạn cùng phòng lại khẽ khóc nức nở, tôi nhắn tin cho bọn họ: Mau ép mình đi ngủ đi, đừng để phát ra âm thanh mới tốt.

Có lẽ do quá căng thẳng, tôi thật sự ngủ thiếp đi, lúc thức dậy lần nữa trời đã sáng rồi.

Tôi nhìn đồng hồ, số lượng trên đó dừng lại ở 1546.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8