Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phán quyết trên du thuyền chết chóc
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:32:49 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng tôi nghe được đáp án.

Vương Duyệt vẫn sống tiếp, ả trốn sau cây cột đến khi trò chơi kết thúc. Song, thẻ sống của ả đổi thành thẻ chết, ả vốn sẽ c.h.ế.t nhưng vì báo cáo tôi nên nhận được một thẻ miễn chết.

Tấm thẻ miễn c.h.ế.t này để ả có thể sống tiếp, nhưng thẻ miễn c.h.ế.t chỉ có thể dùng một lần.

Người sống sót còn có Chung Vũ, gã đầu trọc xấu xa và vài người biết quy tắc ẩn giấu.

Vương Duyệt nhìn tôi, không hề áy náy: “Cậu còn trách tôi bán đứng cậu à? Nếu như không có thẻ bài kia thì bây giờ tôi đã c.h.ế.t rồi. Tôi vốn không hối hận về lựa chọn của mình. Nếu như trận tiếp theo chúng ta đối đầu, tôi sẽ không do dự g.i.ế.c c.h.ế.t cậu.”

Tôi không thể nào sống chung phòng với ả được nữa, tôi thu dọn hành lý của mình đi đến phòng của Hứa Hoài Viễn.

Anh ta cũng ở tầng bảy, phòng giường đôi có ban công.

Căn phòng khá rộng rãi chỉ có một mình anh ta ở. Anh ta đã đoán được chuyện  này từ sớm nên cố ý thu dọn phòng hoan nghênh tôi vào ở.

Tôi hỏi: “Tôi có một câu hỏi đã thắc mắc rất lâu, hi vọng anh có thể trả lời thành thật cho tôi biết. Chúng ta vừa mới quen biết nhau, sao anh lại giúp tôi như thế? Có phải trước đó chúng ta từng gặp nhau rồi không?”

Anh ta nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, hỏi ngược lại: “Cô đoán xem?”

Được rồi, tôi xoay người nằm dài trên giường: “Đêm nay ngủ sớm đi, ngày mai còn có một trận ác chiến nữa.”

Hứa Hoài Viễn xoay đầu đi, tôi nhìn thấy tai anh ta đỏ lên. Dường như người này còn đơn thuần hơn tôi nghĩ!

Không biết có phải tôi làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh ta hay không, đêm hôm đó tôi nghe thấy anh ta trở mình mấy lần.

Ngày hôm sau, dưới mắt anh ta có quầng thâm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8