Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phép thử
1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:35:02 | Lượt xem: 3

Bạn thân mở tiệm áo cưới, kêu tôi mặc thử một bộ.

Tôi chụp một tấm hình, gửi cho bạn trai, nói đùa: “Em chưa quên được mối tình đầu, quyết định cưới anh ta.”

Chẳng ngờ bạn trai im lặng vài giây, sau đó trả lời: “Được.”

Tôi nhìn tin nhắn trong điện thoại, nụ cười dần tắt.

Hừm, anh ta còn không thèm giả bộ níu kéo vài câu lấy lệ nữa, nóng lòng muốn chia tay thế cơ à?

1

Tôi nhìn vào giao diện WeChat trên điện thoại của mình, nụ cười tắt dần.

Lần cuối cùng tôi nói chuyện với Lý Huy là bảy tám ngày trước, tôi nghĩ anh ta thường xuyên tăng ca và thức khuya nên hỏi anh ta tôi có thể gửi chút đồ ăn khuya cho công ty không, nhưng anh ta từ chối.

Nhưng vì tôi cũng muốn gặp Lý Huy nên tối hôm đó tôi đã mang món súp lòng cừu yêu thích của anh ta đến chỗ ở của anh ta. Nhưng hôm đó, lúc về nhà, anh ta lại không mấy vui vẻ, thậm chí có thể nói là thờ ơ, chỉ húp vài miếng lấy có rồi bỏ.

Sau đó, anh ta lấy máy tính ra mà không hề nhìn lên và giục tôi trở về nhà như thể chỉ nhìn thấy tôi thở thôi anh ta cũng rất khó chịu.

Rõ ràng là phòng khách đang bật lò sưởi, nhưng lúc đó tay chân tôi lạnh ngắt.

Tôi và Lý Huy gặp nhau khi đi du học, tôi học mỹ thuật còn anh ta học khoa học máy tính. Khi đó, tôi không những phải vật lộn với việc học hành nặng nhọc mà còn phải làm việc để kiếm tiền trang trải cuộc sống, không còn thời gian để nghĩ đến những việc khác.

Thế nên khi anh ta tỏ tình, tôi đã không đồng ý.

Dù vậy, anh ta vẫn lặng lẽ ở bên cạnh tôi. Năm ấy, ở Boston có một trận bão tuyết khiến tàu điện ngầm ngừng hoạt động, anh ta cõng tôi đi hai tiếng mới đến trường học, nhìn đôi bàn chân lở loét vì lạnh của Lý Huy, tôi thấy mềm lòng.

Sau 3 năm yêu nhau, anh ta bỏ học sớm và trở về Trung Quốc khởi nghiệp nhằm bắt kịp xu hướng Internet trong nước. Vì chênh lệch thời gian và áp lực công việc nên chúng tôi ngày càng ít liên lạc.

Sau khi tốt nghiệp về, tôi ngập ngừng hỏi anh ta có muốn kết hôn không, nhưng anh ta luôn nói sẽ đợi sự nghiệp thành công và không vội.

Tôi sẵn sàng chờ đợi, nhưng tôi không biết liệu anh ta có còn cần tôi không.

Bây giờ từ “Được” đã khiến tôi nhìn nhận lại thực tế.

Chúng tôi đều là mối tình đầu của nhau, đều không có người trong lòng trước đó, anh ta biết rõ là tôi nói đùa nhưng vẫn trả lời như vậy, e là cho nhau cái nhìn cuối cùng cũng không có.

Ngoài ra, Lý Huy không bao giờ lãng phí thời gian cho những điều vô nghĩa, chưa kể hiện tại đã có một người phụ nữ hình như có đủ tư cách đứng gần anh ta hơn tôi.

Đó là chị gái song sinh của tôi, Giang Cầm.

5

Khi tôi về đến nhà, Giang Cầm đã ngồi trên ghế sofa với máy tính trên tay. Tôi đi ngang, liếc nhìn chị ta và thấy rằng việc gia nhập công ty của Lý Huy quả thực có ích, khả năng viết mã của chị ta cuối cùng đã được cải thiện được một chút.

Giang Cầm có lẽ đã chú ý đến tôi nên mở một bộ chương trình lỗi khác ra, rồi thản nhiên phàn nàn với ba tôi: “Gần đây thủ tục dự án mới của công ty có vấn đề, Lý Huy ngày nào cũng phải tăng ca, ngay cả thời gian ăn cũng không có, anh ấy sụt cân rất nhiều.”

Ba đang ở phòng khách bưng thức ăn, nghe thấy lời này lại phía sau nhìn tôi một chút: “Sao lại thế? Có bận mấy cũng phải ăn chứ! Ba sẽ làm hộp cơm, Giản Giản, con ăn xong hãy mang cho cậu ấy nhé.”

Tôi liếc nhìn Giang Cầm, người không trả lời, tôi hiểu, có vẻ như chị ta cũng biết việc mình làm thật ghê tởm nên không dám nói với ba mẹ.

“Ba, đừng làm mất công, con và Lý Huy chia tay rồi.”

“Hả?” Ba tôi giật mình, ngay cả mẹ tôi ở trong bếp cũng thò đầu ra.

“Không phải các con chuẩn bị kết hôn sao? Tại sao lại chia tay? Cậu ấy bận công việc quá không thể chăm sóc cho con à?”

Tôi tựa người vào ghế sofa cười nửa miệng: “Anh ta yêu một cô gái cùng công ty nên con đã chia tay”.

Ba mẹ tôi không ngờ đây lại là lý do nên đã kéo Giang Cầm, một người cùng công ty, đến hỏi thăm tình hình, tuy nhiên, dù cho chị ta có ra mặt cho Lý Huy cỡ nào thì trong lòng ba mẹ tôi, Lý Huy từ một chàng trai trẻ đầy cảm hứng đã trở thành một kẻ cặn bã.

Lúc ba tôi lẩm bẩm lần sau nhìn thấy Lý Huy nhất định phải giáo huấn anh ta thì sắc mặt Giang Cầm đúng kiểu một lời khó diễn tả.

Bữa cơm đó, chỉ có tôi là thoải mái nhất.

Buổi tối sau khi tắm xong, Giang Cầm chặn tôi lại trước cửa phòng. Chị ta nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt vẫn ghê tởm như ngày nào: “Tao biết ở nước ngoài mày và Lý Huy đã hẹn hò nhiều năm, bị tao cướp đi mày không cam lòng, nhưng rõ ràng là mày chủ động nói chia tay, tại sao còn muốn nói với ba mẹ như vậy, mày không muốn tao hạnh phúc chứ gì?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8