Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phi Mưu
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:35:49 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn vuốt ve bả vai ta.

Giọng nói kiên định, từng chữ từng chữ đều sắc bén: “Tiệm Tiệm, ta còn sống một ngày, sẽ không để bất kỳ kẻ nào xâm phạm đến lãnh thổ của chúng ta.”

Cuộc chiến kết thúc vào đêm mười hai tháng chạp mùa đông.

Thật là mỉa mai.

Quân địch rút lui, không phải vì Thư Thính Ngôn g.i.ế.c c.h.ế.t vương tộc của bọn họ, đành phải rút lui.

Mà là bởi vì… Nguyệt Thị nam hạ tìm cỏ, Hung Nô bắc thượng cướp bóc người Hán.

Không còn ai gây áp lực cho Dung Lư nữa, bọn họ cũng mừng vì không phải đánh giặc, vui vẻ trở về ăn Tết.

Phụ vương trong cung đương nhiên vui mừng, truyền tin ngàn dặm, cho ta và Thính Ngôn trở về ban thưởng.

Trong doanh trại tràn ngập không khí vui mừng.

Nguyên nhân thắng lợi này thật sự khiến người ta buồn bực, chỉ có ta và Thính Ngôn buồn bực tích tụ thương tâm, uống rượu say mèm mấy ngày liền, vô cùng ủ rũ.

Chỉ có một đêm trước khi hồi kinh.

Tuyết đêm trong veo.

Hắn kéo ta ra ngoài, khôi phục phần nào khí thế, muốn cùng ta thưởng thức hoa mơ đỏ mọc hoang ở vùng biên ải.

Rừng mơ nở rộ trong tuyết, đỏ rực như lửa, ẩn ẩn có hương thơm thoang thoảng, ta nhất thời mê mẩn, đang định tiến lên hái một nhánh, đột nhiên chân giẫm hụt, ngã nhào về phía dốc tuyết.

Cơn đau ập đến.

Nhưng có người nhanh chóng trượt xuống đỡ lấy ta, gió bắc thổi vù vù, Thư Thính Ngôn vung tay áo rộng, ôm ta vào lòng che chở.

Hắn ôm ta, ánh trăng trước mắt ta xoay tròn, những ngôi sao lấp lánh như sắp rơi xuống.

Giữa trời đất chỉ có ta và hắn, gió càng lúc càng lớn, thổi tung váy đỏ thạch lựu và áo choàng chiến đấu màu ngọc bích vào nhau, ánh mắt dịu dàng của hắn, như muốn thấm vào tận xương tủy, nhẹ nhàng nâng trái tim ta lên, rồi lại nhẹ nhàng đặt xuống.

Khoảnh khắc đó là cảm giác an toàn chưa từng có.

Thiếu niên lang của ta, tiểu tướng quân của ta, Thính Ngôn ca ca của ta.

Bất luận như thế nào, ta đều muốn cùng huynh ấy sống c.h.ế.t có nhau, nên duyên vợ chồng.

6

“Khải hoàn” trở về.

Trong Kim Loan điện được xây dựng theo kiểu Hán, phụ vương phong cho Thư Thính Ngôn làm tướng quân.

Hỏi đến ta muốn ban thưởng gì.

Đặt tay lên vai trái, ta khom người, nhỏ giọng nhưng kiên định nói: “Con muốn làm phó tướng của huynh ấy.”

Muốn cùng huynh ấy trở thành đôi chim đại bàng cùng bay lượn, bay lượn trên bầu trời Tiểu Uyển, phù hộ quốc gia của chúng ta, quốc thái dân an.

Phụ vương vỗ tay khen ngợi ba tiếng “Tốt”.

Ta chỉ đắm chìm trong nụ cười của Thính Ngôn khi xoay người lại, rực rỡ như ráng chiều, gió xuân thổi tan băng, cuối cùng huynh ấy cũng học được cách dịu dàng, hơn nữa còn dành hết cho ta, cảm giác tốt đẹp này, thật sự khó có thể diễn tả bằng lời.

Nhưng lại không chú ý tới, huynh trưởng bên cạnh sa sầm mặt mày.

Láng giềng có Tinh Tuyệt lấy nữ nhi làm vua.

Phong tục ảnh hưởng đến Tiểu Uyển, thêm nữa là chiến thắng khiến tộc nhân ủng hộ ta, năm đó phụ vương đã có ý muốn lập ta làm trữ quân, điều này khiến huynh trưởng đặc biệt khó chịu.

Vào một buổi chiều tà, chúng ta xảy ra tranh cãi.

Kỳ thật huynh ấy rất chăm chỉ, trong cả Tiểu Uyển, không ai đọc nhiều sách như huynh ấy, tự cho rằng công lao đào kênh mương, dạy dân trồng trọt buôn bán không hề thua kém ta.

Nói đến cao trào, huynh ấy lại đưa tay đẩy ta xuống hồ.

Ta vốn không biết bơi, lại gặp phải tiết trời se lạnh đầu xuân, áo choàng lông cừu bị hồ nước kéo nặng trĩu, ở trong nước sâu chìm nổi, sặc mấy ngụm nước, mới cố gắng ngoi đầu lên khỏi mặt nước, lại nhìn thấy vẻ mặt thờ ơ của huynh trưởng.

Gió hôm đó thật lạnh, giữa trời đất chỉ có ta lạnh cóng, hoàng hôn buông xuống, nước hồ cuồn cuộn, chỉ còn lại chút tình cảm nhạt nhòa khi xưa huynh ấy cõng ta đi hái quả lựu chơi đùa.

Cuối cùng ta được Thư Thính Ngôn vớt lên.

Hắn ôm chặt ta vào lòng, ôm ta bơi vào bờ, sau đó lấy áo choàng trên tảng đá choàng lên người ta.

Sau khi có thể đứng dậy được.

Tóc ướt xõa trên vai, ta lau mặt, giọt nước mắt va chạm trong không trung, đột nhiên siết chặt năm ngón tay, hung hăng tát vào mặt huynh trưởng.

Đầu gối dùng sức thúc vào bụng huynh ấy mười mấy cái, mãi đến khi huynh ấy nôn ra máu, mới túm tóc huynh ấy, ném xuống hồ.

Lạnh lùng nói với thị vệ: “Huynh trưởng bơi giỏi hơn ta rất nhiều, đồng hồ cát chưa chảy hết, ta xem ai dám cứu huynh ấy lên?”

Tháng đó, ta bị sốt sáu ngày. Huynh trưởng bị sốt chín ngày, quỳ ba ngày.

Ta chính là người có thù tất báo.

Cũng là tháng đó, trong cung có thêm một vị nữ tân khách.

Nàng ấy là do Tân Di nhặt được khi đi mua hương liệu, bị người ta đánh gãy xương bánh chè, mặt cũng bị hủy dung, nhưng lại đặc biệt kiên cường, lúc thầy thuốc chữa thương cho nàng ấy, phải dùng giòi bọ đắp lên, cắt bỏ thịt thối rữa, dùng nước sôi rữa.

Trong tình huống thuốc mê khan hiếm, nàng ấy vẫn nghiến răng nghiến lợi chịu đựng, ngay cả tiếng kêu đau đớn cũng nuốt vào trong cổ họng.

Mẫu hậu khen nàng ấy thật sự có khí phách, lại rất giỏi văn chương.

Liền giữ nàng ấy lại làm tân khách.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8