Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phịch thủ đào mỏ
10 (END)

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:36:30 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cười khẩy: “Tưởng Ngạn, anh lừa tôi suốt một năm, một năm này anh ăn của tôi, ở của tôi, vẫn nói với tôi về kế hoạch tương lai của chúng ta, kết quả anh là người đã có vợ tôi còn chưa tính, bây giờ còn làm ra loại chuyện này. Tôi tát anh, không phải là chuyện nên làm sao? Đồ thái giám.”

Tưởng Ngạn quỳ rạp trên mặt đất tức giận rống lên, sắc mặt đỏ bừng, nửa ngày nói không ra tiếng.

Tôi chậm rãi ngồi xổm xuống nhìn thẳng hắn: “Cảm giác làm thái giám, thế nào? Nên tự trách bản thân mình theo đuổi kích thích đi.”

Tưởng Ngạn: “Là mày làm, là mày đổi chất bôi trơn thành keo!”

Hắn lại quay đầu nhìn Triệu Nguyệt xin giúp đỡ, kích động đến mức nói chuyện không liền mạch: “Bà xã, là do con khốn này, con khốn này hại anh!”

Nhưng không ai để ý đến hắn, Triệu Nguyệt cũng chỉ đứng một bên thờ ơ lạnh nhạt.

Tôi chậm rãi đứng dậy, phủi bụi trên người Tưởng Ngạn, thản nhiên nói: “Thỏa thuận ly hôn, mau ký đi.”

“Hôm nay cho dù có c..hết ở đây, tao cũng sẽ không ký!”

Tôi cười nhạt: “Vậy sao?”

Triệu Nguyệt đứng một bên bị bộ dạng này của hắn làm cho tức giận,:”Tưởng Ngạn, anh đừng quá đáng!”

Tôi nhìn Tưởng Ngạn nằm trên mặt đất: “Anh biết đấy, cha mẹ cô Triệu rất giàu, bọn họ cũng không thiếu tiền kiện tụng, tìm luật sư, đến lúc đó náo loạn ra tòa, người thua tất nhiên là anh. Tôi cũng không ngại đưa anh lên hot search.”

Tưởng Ngạn vừa nghe đến ba chữ “lên hot search”, mặt nghẹn như bị táo bón, hai mắt trợn ngược thiếu chút nữa liền hôn mê bất tỉnh.

Cuối cùng, hắn thỏa hiệp nói: “Tôi ký, tôi ký…”

Rất nhanh, Tưởng Ngạn bị ép ký tên đồng ý ly hôn.

Dựa theo hiệu quả và lợi ích pháp lý, tất cả tiền gửi ngân hàng trước đó của Tưởng Ngạn, cùng với quyền nuôi con, đều thuộc về Triệu Nguyệt.

Khi tôi lấy đi bản thỏa thuận, ánh mắt Tưởng Ngạn đỏ bừng, trừng muốn nứt cả mắt ra, mở miệng chửi những lời cực kỳ khó nghe: “Con quỷ cái!”

Liền sau đó, hắn lại lại tức đến hôn mê bất tỉnh, tôi và Triệu Nguyệt nhìn nhau cười, trước khi rời khỏi bệnh viện, còn có lòng tốt giúp hắn gọi bác sĩ.

(–END–)

 

Khi Phò mã thiêu sống ta, ta nghe được tiếng lòng của hắn:

[Mỗi lần thị tẩm, ngươi đều khiến ta ghê tởm vô cùng.]

[Nếu ta không tưởng tượng ngươi là Công chúa Trân Ninh…]

Sống lại một đời, khi được phụ hoàng ban hôn.

Ta quỳ trước đại điện, ánh mắt bình tĩnh:

“Hoàng muội Trân Ninh cao nhã, thanh khiết, cùng với Ngụy đại nhân mới là một cặp trời sinh.”

Ngụy Cảnh Tụng vốn luôn bình tĩnh tự chủ lại lỏng tay làm đổ ly rượu, đỏ mắt hỏi: “Nàng nói cái gì?”

Khi Phò mã thiêu sống ta, ta nghe được tiếng lòng của hắn:

[Mỗi lần thị tẩm, ngươi đều khiến ta ghê tởm vô cùng.]

[Nếu ta không tưởng tượng ngươi là Công chúa Trân Ninh…]

Sống lại một đời, khi được phụ hoàng ban hôn.

Ta quỳ trước đại điện, ánh mắt bình tĩnh:

“Hoàng muội Trân Ninh cao nhã, thanh khiết, cùng với Ngụy đại nhân mới là một cặp trời sinh.”

Ngụy Cảnh Tụng vốn luôn bình tĩnh tự chủ lại lỏng tay làm đổ ly rượu, đỏ mắt hỏi: “Nàng nói cái gì?”

1

Vạn tiễn xuyên tâm, ta c..hết thật sự không đẹp mắt lắm.

Tiếng rít của những mũi tên bén nhọn không ngừng xuyên thủng màng nhĩ, một mảng trống lớn trên n.g.ự.c ta, m..áu chảy khô người, không có chỗ nào là không đau.

Mà con người ta sợ nhất là đau.

Cách hơn mười bước, phò mã của ta đứng dưới gốc cây mai theo dõi cuộc hành quyết.

Hoa mai hồng bay tứ tung, tôn lên dung mạo công tử như ngọc của hắn.

Ta im lặng mấp máy khóe môi: “Ngụy Cảnh Tụng, ngươi đã từng hối hận chưa?”

Cho đến hôm nay, ta thậm chí không dám hỏi, hắn đã từng dù chỉ một chút rằng hắn đã từng động tâm với ta chưa.

Bởi vì nghiệt duyên giữa ta và Ngụy Cảnh Tụng, vốn là do ta tình nguyện.

Mười năm phu thê, cho dù là lúc bị dục vọng điều khiển, Ngụy Cảnh Tụng cũng chưa bao giờ nói yêu ta.

Hắn mượn tay ta, từng bước nắm quyền lực trong tay.

Hôm nay hắn cấu kết với hoàng muội Trân Ninh, tự tay đưa ta lên pháp trường, cũng là báo ứng của ta.

Dân chúng đứng xem vỗ tay khen hay, bọn họ nói, Trần Bảo Gia ta bạo ngược tàn nhẫn, bất kính đối với bậc tôn trưởng, coi mạng người như cỏ rác, theo lý nên phanh thây vạn đoạn, róc thịt thị chúng.

Nhưng Ngụy Cảnh Tụng, có sự thật là như vậy không?

Ta nhìn thấy ngọn lửa đang thiêu rụi cơ thể mình. Ngay cả c..hó Thượng Kinh đi ngang qua, cũng hận không thể phun một bãi nước bọt.

Hoàng muội Trân Ninh kéo quan bào đỏ ửng của Ngụy Cảnh Tụng, dịu dàng nói: “Hoàng tỷ cả đời này làm nhiều việc ác, kết cục như vậy, cũng đáng.”

Ngụy Cảnh Tụng liếc mắt nhìn pháp trường, tròng mắt đen hiện lên cảm xúc khó hiểu: “Trần Bảo Gia, ngươi thật là rẻ tiền như một con kiến. Ta chưa bao giờ… thích ngươi.”

Từ xa ta thoáng nhìn thấy một bóng hồng dáng mặc y phục đỏ xông về phía pháp trường, ý thức ta dần dần mơ hồ, thật tốt, cuối cùng không cần phải chịu đau nữa.

Đọc full VỊ PHÒ MÃ ÁO ĐỎ tại Monkeyd

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8